Tho Nguyen
Suốt mấy tháng qua, không ngày nào ở Venezuela không có biểu
tình, bạo động đòi chính phủ của Maduro từ chức, có lúc lên đến hàng trăm ngàn
nguời. Số người chết và bị thương đã lên đến hàng ngàn. Ai cũng nghĩ là ngày
mai ngủ dậy, sẽ có chính quyền mới ở Caracas. Vậy mà chính phủ của Maduro vẫn đứng
đó. Thậm chí Maduro còn ngang nhiên giải tán quốc hội và liên tục đưa ra các biện
pháp kinh tế, biện pháp sau ngu ngốc hơn biện pháp truớc.
Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan đang biến nuớc Thổ từ một ốc đảo
tự do và dân chủ ở Trung Đông trở thành một nhà nước Hồi giáo độc đoán. Hàng chục
ngàn người bất đồng chính kiến với ông ta đã bị sa thải hoặc bắt giam. Quyền tự
do ngôn luận ở Thổ Nhĩ Kỳ đang dần bị thu hẹp, trong khi Erdogan ngang nhiên
gây sự với các cường quốc châu Âu. Sự bất bình trong nội bộ nước Thổ đã dâng
cao, kể cả trong lực lượng vũ trang Thổ, một định chế luôn đảm bảo sự tách rời
giữa đạo Hồi và nhà nước. Nhiều người nghĩ rằng Erdogan sẽ bị lật đổ. Nhưng
không, sự ủng hộ của ông ta trong dân chúng Thổ vẫn rất cao và điều đó khiến
không vị tướng nào dám nghĩ đến việc đảo chính.
Từ truớc ngày lên cầm quyền Donald Trump đã tạo ra hết vụ
tai tiếng này này đến bê bối khác. Nhiều chính sách kinh tế và đối ngoại của
Trump, tuy bị nghi ngờ và phê phán tứ tung, nhưng cũng còn có những lý lẽ biện
bạch. Ví dụ như ở biển Đông, nhiều người yêu mớ tóc vàng vẫn hy vọng vào sự bất
định của cái đầu không ai lường truớc.
Nhưng việc từ bỏ hiệp định Paris về môi truờng đã chứng tỏ sự
phản động quá mức của Trump. Việc dùng quyền tổng thống cách chức Comey để
tránh một cuộc điều tra về Putin-Gate đã chứng tỏ Trump không có nổi trí tuệ của
một công dân Mỹ loại xoàng. Lời chia buồn đểu cáng của Trump sau khi thủ đô
Teheran bị IS tấn công là bằng chứng của một tâm địa độc ác .
Ai cũng nghĩ là chính giới Mỹ sẽ phải dùng đến biện pháp
cách chức tổng thống Trump (impeachment) để tránh một tai họa cho nuớc Mỹ. Vậy
mà Trump vẫn còn đó, vẫn ngạo nghễ tweet mỗi ngày vài chục lần, với những từ ngữ
không duden nào giải thích nổi.
Cả Trump, Erdogan và chính quyền Maduro tồn tại được truớc sự
giận dữ của nhân dân, của búa rìu dư luận vì họ vẫn có một chỗ dựa: một đám
đông cuồng nhiệt. Sự cuồng nhiệt đến mức có thể xem mọi quốc sách sai lầm là những
nước cờ bí hiểm, coi mọi sự thô lỗ là những hành xử „rất con người“
Muốn truất được Trump, cả hai viện quốc hội Mỹ phải đạt được
đồng thuận mà quốc hội Mỹ thì do đảng Cộng Hòa chiếm đa số. Phần lớn các nghị sỹ
và dân biểu Cộng Hòa đều biết là Trump không đủ năng lực và tư cách để lãnh đạo
nuớc Mỹ. Nhưng họ chưa dám lên tiếng đòi truất Trump vì số đông cử tri bầu cho
họ vẫn tin cuồng nhiệt vào Trump. Cứ nghĩ đến đám đông đó thì lương tri của mấy
ông nghị cũng co rúm. Trump biết được điều này và ông ta tiếp tục chiều lòng
đám đông của ông ta bằng cách thực nhiện những lời hứa với họ truớc ngày bầu cử.
Mặc dù sau 5 tháng cầm quyền ông ta đã nhận thức được nhiều ngu ngốc của những
lời hứa đó. Chính nhờ cô gái rượu Ivanka và ngoại truởng Rex Tillerson, sau bốn
tháng vào nhà trắng, Trump đã bắt đầu tin vào biến đổi khí hậu. Nhưng vì sợ mất
lòng đám fan cuồng nhiệt của mình, Trump đã đi đến quyết định phản động nhất đó
là rút khỏi thỏa thuận Paris.
Nhờ vào những đám đông này nên Trump, Erdogan, Maduro,
Duterte và nhiều chính khách điên rồ khác còn yên vị. Điều trớ trêu là tất cả họ
đều không lên cầm quyền bằng súng và máu, mà bằng phổ thông đầu phiếu dân chủ.
Đó là vì họ biết chơi trò dựa vào sức mạnh của đám đông, cho dù đám đông đó gồm
những ai.
Xin chớ trách những người ủng hộ Trump, Maduro, Erdogan hay
Duterte. Dù sao họ cũng giác ngộ và quan tâm đến chính trị hơn người Việt. Ở tất
cả các xứ đó, thông tin đa chiều và tự do hơn ở nước ta. Người dân ở đó đi bầu
bằng cái đầu của mình và họ có quyền lựa chọn người họ thích, họ tin tưởng. Những
kẻ dân túy được bầu ra là kết quả của hàng chục năm tích lũy sai lầm của các hệ
thống chính trị xơ cứng và đã bắt đầu bị lũng đoạn.
Nước Venezuela trước Chavez là một quốc gia phồn vinh, giàu
có. Nhưng sự giàu có đó đã lảng tránh hàng triệu người nghèo, mù chữ mà Chavez
và Maduro đã đổi đời cho họ. Giáo viên và bác sỹ Cu-Ba được trả lương để đưa
văn hóa và sức khỏe đến cho họ và nay họ bảo vệ chế độ đó. Báo chí phương tây
chỉ đưa tin các cuộc biểu tình chống Maduro, nhưng hôm rồi TV Đức có đưa 1
phóng sự thấy đám biểu tình Pro Chavismo cũng không kém. Chẳng trách, lạm phát
thế chứ nữa, Maduro vẫn hút Xì-Gà (….cho đến khi nào cán cân chuyển)
Người Thổ, bị khinh thường ở châu Âu từ gần 100 năm qua, chỉ
dưới thời Erdogan mới cảm thấy dòng máu Ottoman của mình chảy lại trong tim, mới
chứng kiến sự vươn lên của nền kinh tế Thổ. 2014-2015 số người Thổ từ Châu Âu hồi
hương lập nghiêp cao hơn số người Thổ di dân sang châu Âu. Trong khi nhiều trí
thức Thổ lên án chế độ Erdogan thì luôn luôn có hơn 50% người Thổ ủng hộ ông ta
trong các cuộc bỏ phiếu tự do.
Nước Mỹ hùng cường nhất thế giới, nhưng chẳng bao lâu nữa sẽ
không còn công nghiệp ô-tô. Công nghiệp điện tử thì đã biến mất từ 5 năm nay.
Than và thép thì chỉ có thể nhập khẩu, vì sản xuất nội địa quá đắt. Nông sản
thì người Việt, người Mễ, người Brazil xuất siêu vào Mỹ. Những người có kiến thức
cười ruồi các biện pháp kinh tế đóng cửa điên rồ của Trump. Nhưng hàng chục triệu
nông dân và công nhân da trắng thất nghiệp hoặc đang bị đe dọa thất nghiệp thì
coi trò điên đó là niềm hy vọng cuối cùng. Sao lại không yêu, không bầu cho
Trump. Cho dù lão ta thô lỗ, it ra thì lão tỷ phú đó sẽ không ăn cắp tiền thuế
của họ. Cho dù lão ta không có lý tưởng, không có học thuyết gì, nhưng với đầu
óc con buôn, đi đâu, đón ai cũng kéo về hợp đồng vài chục tỷ trở lên.
Có thể Trump sẽ thất bại và sẽ bị mất chức, nhưng nước Mỹ sẽ
không thể quay lại như trước Trump nữa. Số đông người Mỹ nghĩ vậy và họ đang
thay đổi nước họ một cách đầy kịch tính!
Nước Venezuela, nước Thổ, nước Philippin cũng vậy, bọn mỵ
dân sẽ hết vai trò lịch sử và các dân tộc đó sẽ viết những trang sử mới. Vấn đề
là các đám đông luôn lên tiếng để tạo ra chuyển động!
Nước Pháp hôm qua là như thế. Đám đông đã rời bỏ các chính đảng
tả hữu từng thao túng nền chính tri hàng mấy chục năm qua, bỏ mặc cả đám dân
túy Le Pen đang nổi lên như cồn để bầu cho một chính đảng „còn thơm mùi sữa mẹ“
của chàng thư sinh Macron.
Chỉ buồn cho nước mình, chẳng có đám đông nào cả (ngoài các
đám nhậu).
Có thằng bảo: Chính đảng lớn nhất ở Việt Nam không phải là Đảng
Cộng sản, mà "Đảng Sợ like" !
Nhưng vì cùng sợ nhau nên chúng cũng không phải là đám đông
nốt.
Vợ bận nên lén viết về chính trị :-)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét