Khi các đại sứ quán, các chính trị
gia nước ngoài đề nghị được tham dự phiên tòa xử người bất đồng chính kiến, thì
an ninh Việt Nam sai tòa từ chối, lấy lý do “không đảm bảo an toàn” cho họ.
Khi báo chí quốc doanh xin dự
phiên xử thì an ninh sai tòa, và phối hợp với tòa, chọn lọc rất kỹ, xem cơ quan
báo chí nào thật sự là “lề phải”, phóng viên có thẻ nhà báo không, có vấn đề gì
về tư tưởng, thái độ không, có tiền sử chống phá gì không… rồi mới xem xét ban
cho cái giấy mời.
Lúc vào tòa, phóng viên cũng phải
trình đầy đủ giấy mời, thẻ nhà báo, giấy giới thiệu của tòa soạn, phải nộp lại
toàn bộ điện thoại, máy ảnh, máy ghi âm… (Điều này không áp dụng với những trường
hợp phóng viên là các đồng chí đến từ VTV, VOV, Thông tấn xã và tập đoàn các
báo công an, quân đội).
Khi báo chí nước ngoài, blogger,
nhà hoạt động nhân quyền xin dự thì thường tòa lờ đi không trả lời. Vào ngày diễn
ra phiên xử, blogger, nhà hoạt động nhân quyền sẽ bị canh gác chặt chẽ, nhốt kỹ
trong nhà, ai cố tình ra ngoài hoặc đến tòa hôm đó sẽ bị bắt về đồn.
Còn hôm nay, 19/6/2017, khi thân
nhân gần gũi nhất – bà Nguyễn Tuyết Lan, mẹ ruột của nhà hoạt động nhân quyền
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh (blogger Mẹ Nấm) – ngỏ ý muốn vào tòa dự phiên xử con
mình thì tòa bảo bà “không liên quan đến vụ án”. (Tuy thế, trước đấy, trong quá
trình điều tra con gái bà, thì công an thường xuyên triệu tập bà, và 8 tháng
nay, vẫn liên tục rình rập, canh cửa nhà bà).
* * *
Với mỗi đối tượng hoặc nhóm đối
tượng, chính quyền công an trị ở Việt Nam đều có cách khu xử riêng như vậy, thật
là khéo léo, biến hóa, uyển chuyển, linh hoạt.
Chỉ có một điều không thay đổi là
bản chất tàn bạo, hèn hạ và trơ trẽn, vô liêm sỉ của chúng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét