Ông Nguyễn Phú Trọng.
(REUTERS/Luong Thai Linh)
Để thực hiện được chiến dịch “đả
hổ” lẫn kiểm tra tài sản quan chức, bộ máy Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật trung ương của
Trung Quốc phải nắm được tối thiểu 5-10% hồ sơ tài sản và “phốt” của số quan chức
cần kiểm tra. Còn TBT Trọng đã nắm được gì?
Vì sao “chống tham nhũng” ở Trung
Quốc đang chựng lại?
Trùng với thời điểm bản quy định
về kiểm tra, giám sát việc kê khai tài sản của khoảng 1.000 quan chức cao cấp
được Bộ Chính trị Việt Nam ban hành vào ngày 23 tháng Năm năm 2017, một tờ báo
chuyên về tin tức Trung Quốc là Tinh Hoa đã bình luận rằng công tác phòng chống
tham nhũng do Tập Cận Bình - Vương Kỳ Sơn chỉ đạo thực hiện, dù đã đạt được rất
nhiều thành tựu, nhưng đang gặp rất nhiều chướng ngại và thách thức khi tiến
vào sâu, nổi cộm chính là vấn đề công khai tài sản cá nhân của các quan chức.
Vào tháng 2/2017, truyền thông Hồng
Kông tiết lộ, Vương Kỳ Sơn đã công bố với một số cơ quan bộ ủy Trung ương Đảng
Cộng sản trung Quốc rằng, các lãnh đạo cấp cao của đảng này trước mắt sẽ phải đối
mặt với 3 đại sự, trong đó có vấn đề trình báo tài sản của quan chức. 3 đại sự
đó là:
1. Phần lớn các quan chức cấp cao
trong các ban ngành, cơ quan đều từ chối công khai các thông tin về bản thân
cũng như của gia đình, con cái của họ, như tài sản cá nhân, thu nhập, quyền tạm
trú ở trong và ngoài nước, các quốc tịch đang sở hữu.
2. Sự chống đối của bộ phận cựu
Thường ủy Bộ Chính trị, Ủy viên Bộ Chính trị bị vạch trần lợi dụng thời gian
đương quyền, bao che cho phối ngẫu, con cái, thân thuộc kiếm tiền, trục lợi
trái pháp luật.
3. Sự chống đối của bộ phận hiện
giữ chức Thường ủy Bộ Chính trị, Ủy viên Bộ Chính trị, bị vạch trần tiến cử ‘mầm
bệnh’, lợi dụng chức vụ để giúp phối ngẫu, con cái, thân thuộc kiếm tiền phi
pháp, chiếm đoạt lợi ích trái pháp luật.
Chuyên nghiệp và nghiệp dư
Cho dù có nhiều điểm tương đồng rất
đáng lưu ý giữa Việt Nam và Trung Quốc trong “chống tham nhũng” và hoạt động kiểm
tra, giám sát việc kê khai tài sản quan chức, cũng như cho thấy TBT Trọng có vẻ
đã “học tập” Trung Quốc trong các chuyến công du Bắc Kinh vào năm 2015 và 2017,
vẫn có một cái gì đó không khớp, hoặc chênh lệch thái quá, trong nhận thức và
cách thức hành động của ông Trọng so với cách làm và kết quả của Trung Quốc.
Để có thể bắt đầu phát động chiến
dịch kiểm tra tài sản quan chức vào năm 2016, Tập Cận Bình và Vương Kỳ Sơn đã
phải mất ít nhất 3 năm để “đả hổ”, trong đó đáng chú ý là đã đả được 3 “con hổ”
lớn là Bạc Hy Lai (Trùng Khánh, 2012), Chu Vĩnh Khang (công an, 2014) và Từ Tài
Hậu (quân đội, 2016), và khiến gần tám chục quan chức tham nhũng khác phải tự
sát.
Nhưng ở Việt Nam và từ sau Đại hội
12 đến nay, TBT Trọng chỉ mới đả, mà thực chất là đả nửa vời, được 1 “con hổ”
là Đinh La Thăng, trong khi ở Việt Nam vẫn còn nguyên vẹn không chỉ một mà một
số tập đoàn tham nhũng lớn. Cũng chưa thấy quan chức Việt nào… tự sát.
Ở Trung Quốc, một chiến dịch mang
tên “Săn Cáo” đã được khởi động âm thầm nhưng hiệu quả trong khoảng 3 năm qua,
đã dẫn độ về nước được khoảng 100 quan chức tham nhũng trốn ở nước ngoài. Đầu
năm 2017, Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật trung ương lần đầu tiên công bố danh sách khoảng
1000 quan chức mà trong đó chính quyền Trung Quốc biết rõ 30% trong số đó đang ở
nước nào và làm gì.
Trong khi đó, đã tròn một năm
trôi qua kể từ ngày TBT Trọng phát lệnh “việc cần làm ngay” để “xử” Trịnh Xuân
Thanh, nhưng cho tới giờ không thể không dùng từ “thất bại” đối với ông Trọng
khi Trịnh Xuân Thanh vẫn biệt tăm ở một phương trời nào đó, cho dù Bộ Công an
Việt Nam thỉnh thoảng vẫn vang lên điệp khúc “đang phối hợp chặt chẽ với
Interpol quốc tế…”.
Ở Trung Quốc, muốn tiến hành và mở
rộng chiến dịch mang hai mục tiêu “đả hổ” và “săn cáo”, Tập Cận Bình đã có được
một Vương Kỳ Sơn sắt đá và thâm hiểm - về thực chất được xem là “nhân vật số 2”
sau Tập, cùng bộ máy Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật trung ương đảng chuyên nghiệp và đầy
uy quyền, thậm chí còn quyền lực hơn cả Bộ Công an ở một số mặt.
Nhưng ở Việt Nam, nhân vật chủ
nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương Trần Quốc Vượng có vẻ quá “thư sinh”, trong
khi bộ máy ở đây còn quá “mỏng”, quen làm công việc hành chính đảng hơn là tiến
hành điều tra.
Dù mới đây được TBT Trọng khen
“làm việc gì ra việc nấy”, nhưng quả tình Ủy ban Kiểm tra trung ương của ông Trần
Quốc Vượng vẫn chưa có được bất cứ một động tác nào tỏ ra sắc sảo, thậm chí còn
bộc lộ trình độ quá nghiệp dư so với Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật trung ương của
Trung Quốc.
Để thực hiện được chiến dịch “đả
hổ” lẫn kiểm tra tài sản quan chức, bộ máy Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật trung ương của
Trung Quốc phải nắm được tối thiểu 5-10% hồ sơ tài sản và “phốt” của số quan chức
cần kiểm tra.
Còn TBT Trọng đã nắm được gì?
Đụng tường?
Trong thực tế, hồ sơ tài sản “bề
chìm” quan chức không chủ yếu đến từ các cơ quan tham mưu của đảng - vốn chỉ
quen nắm hồ sơ “bề nổi” theo kê khai. Ở Việt Nam, đến học sinh cấp ba cũng biết
là vào năm 2015, đảng chỉ phát hiện 5 trường hợp “kê khai tài sản không trung
thực” trong số một triệu quan chức kê khai theo chỉ đạo của đảng. Cái tỷ lệ nhỏ
đến mức không thể nhỏ hơn như thế đã trở thành đề tài phiếm đàm của vô số người
không thích đảng và kể cả những người còn nằm trong bộ máy đảng.
Chỉ có hai cơ quan có thể nắm được
cơ bản hồ sơ tài sản quan chức: Bộ Công an và Bộ Quốc phòng. Hai cơ quan này có
sẵn những cục, vụ nghiệp vụ để làm chuyện đó.
Cho đến nay, TBT Trọng thậm chí
còn có sẵn lợi thế hơn cả Tập Cận Bình: ông Trọng vừa là Bí thư quân ủy trung
ương, vừa nằm trong Thường vụ đảng ủy công an trung ương.
Tuy nhiên, chức là một chuyện,
còn lực lại là một chuyện khác. Chưa có nhiều dấu hiệu cho thấy ông Trọng “nắm”
được Bộ Công an, dù rằng mối quan hệ chỉ đạo của ông với Tổng cục 2 Bộ Quốc
phòng có vẻ “cơm lành canh ngọt” hơn.
Trong thực tế, không phải không
có hồ sơ tài sản quan chức được tung ra ở Việt Nam. Thậm chí đã tung ra quá nhiều
vào cái thời trang mạng Chân Dung Quyền Lực còn làm mưa làm gió vào cuối năm
2014, đầu năm 2015. Sau Chân Dung Quyền Lực, hàng loạt trang mạng nặc danh khác
đã ra đời để “phục vụ Đại hội 12” cũng như “Hội nghị trung ương 5”. Tuy nhiên,
sự thể oái oăm là hồ sơ tài sản quan chức chỉ lộ ra ở mặt trái đấu đá nội bộ
trong đảng, còn trên bề mặt “chống tham nhũng” thì lại quá ít ỏi. Ít đến phát sợ.
Trước cái thực tế “thù trong giặc
ngoài” ngồn ngộn và lồng lộn như thế, chiến dịch kiểm tra tài sản quan chức nhằm
hai mục đích vừa “chống tham nhũng” vừa “kiểm soát quyền lực” của TBT Trọng
đang có vẻ đi quá nhanh, duy ý chí và “đốt cháy giai đoạn”. Sau hai thắng lợi
giòn giã trước Nguyễn Tấn Dũng tại Đại hội 12 và trước Đinh La Thăng tại Hội
nghị trung ương 5, TBT Trọng đã biểu cảm trước cử tri Hà Nội “các bác cứ chờ đấy,
sẽ còn nữa…”, cho thấy dường như ông đang hưng phấn đến độ muốn “thừa thắng
xông lên”.
Nhưng nếu xông lên chỉ có thế mà
không đủ lực, chiến dịch kiểm tra tài sản 1000 quan chức của ông Trọng nhiều khả
năng sẽ bị “đụng tường” - một bức tường lớn, rất cao và còn “khó nhằn” hơn cả sự
chống đối quyết liệt đang diễn ra trong nội bộ đảng Trung Quốc.
Để khi đó, ông Trọng sẽ chính thức
rơi vào một bãi lầy thụt mênh mông.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét