Hơn 150 nông dân biểu tình bên
ngoài văn phòng Quốc hội tại Hà Nội hôm 16/1/2007 do chính quyền địa phương thị
xã Hà Đông, tỉnh Hà Tây tịch thu ruộng đất của họ vào cuối năm 2005 nhưng không
bồi thường thỏa đáng. AFP Photo
Cuộc khủng hoảng tại Đồng Tâm, Mỹ
Đức Hà Nội, liên quan đến việc thu hồi đất đai nông nghiệp để giao cho các
doanh nghiệp kinh doanh. Việc thu hồi đất đai như vậy, không phải diễn ra lần đầu
tiên tại Việt Nam, và diễn ra rộng khắp trên cả nước. Có thể kể ra những vụ
tiêu biểu như Văn Giang, Đông Anh, Trịnh Nguyễn, Tiên Lãng,… Ngoài ra tại các
cơ quan của đảng cộng sản và chính quyền trung ương ở thủ đô Hà Nội, người ta
thấy sự có mặt thường xuyên của những đoàn nông dân mất đất khắp nơi trên cả nước
tụ tập về để kêu oan.
Chúng tôi xin trích ý kiến của bà
Phạm Chi Lan, một chuyên viên kinh tế xung quanh những vấn đề đất đai nông nghiệp
tại Việt Nam. Bà Phạm Chi Lan từng làm phó chủ tịch phòng thương mại và công
nghiệp Việt Nam, thành viên ban nghiên cứu của thủ tướng Võ Văn Kiệt.
Cuộc trao đổi với chúng tôi diễn
ra 10 ngày trước khi bùng nổ cuộc khủng hoảng Đồng Tâm.
Đề nghị sở hữu tư nhân bị từ chối
Cho đến hiện nay đất đai tại Việt
Nam, theo nguyên tắc cộng sản công hữu về tư liệu sản xuất, là thuộc về toàn
dân. Người dân chỉ có một quyền gọi là quyền sử dụng đất.
Các vấn đề tranh chấp đất đai, nhất
là đất nông nghiệp, bắt đầu nảy sinh từ khi Việt Nam chấp nhận cơ chế thị trường.
Một trong những lý do nảy sinh tranh chấp là quyền sở hữu đất đai là của toàn
dân do nhà nước đại diện, nhưng trên thực tế có nhiều thành phần khác nhau
trong xã hội khai thác đất đai.
Vì lý do này vào năm 2013, một số
trí thức và chuyên gia Việt Nam đã đề nghị nhà nước Việt Nam thay đổi luật đất
đai với sự công nhận nhiều loại sở hữu khác nhau, trong đó có sở hữu tư nhân.
Bà Phạm Chi Lan là một trong số những người đề nghị đó:
“Chúng tôi kiến nghị trước hết là
cho nông dân, để cho người nông dân họ được sở hữu mảnh ruộng của họ hơn là chỉ
có quyền sử dụng đất. Mà quyền sử dụng đất đó tuy luật pháp giao cho nhiều quyền,
nhưng nó khá mong manh, ở chổ là nhà nước vẫn giữ cái quyền thu hồi đất. Mà quyền
thu hồi đất đó được thực hiện ở tới bốn cấp khác nhau, trong đó có cả cấp xã. Tức
là ở cấp cơ sở người ta có thể thực hiện một cách rất là tùy tiện, chứ không
đúng theo yêu cầu của luật, mà luật thì để ra một phạm vi quá rộng những tình
huống mà nhà nước có thể thu hồi lại đất. Thành ra nó cho người nông dân được
quyền sử dụng đất nhưng người ta cũng cảm thấy rất mong manh.”
Trong vụ khủng hoảng về đất đai mới
nhất là Đồng Tâm, căn cứ theo những dữ liệu được báo chí chính thống Việt Nam
nêu ra từ năm 2014 đến nay, có hai vấn đề gây nên khủng hoảng: thứ nhất là quyền
sử dụng đất đã rất không rõ ràng giữa đất của quốc phòng và đất nông nghiệp
giao cho nông dân sử dụng, thứ hai là việc lạm dụng quyền lực của các viên chức
cấp xã và cấp huyện trong vấn đề phân chia quyền sử dụng đất.
Bà Phạm Chi Lan cho rằng cần hạn
chế quyền của nhà nước trong việc thu hồi quyền sử dụng đất của người:
“Cá nhân tôi rất muốn gỡ bỏ điều
trong luật hiện nay nói là nhà nước, trong những lý do thu hồi đất, thì có lý
do là những dự án phát triển kinh tế xã hội khác, vì cái đó nó quá rộng, không
làm rõ các dữ liệu khác nhau nên dẫn tới tình trạng thu hồi đất thuần nông của
dân rồi giao cho một ông doanh nghiệp khác để làm. Người dân được đền bù một
thì đối với ông doanh nghiệp giá đất sau đó có thể lên đến cả trăm lần. Từ đó
gây nên những chuyện khiếu kiện đất đai tràn lan ở Việt Nam. Chuyện đất đai trở
thành một trong những cái bất công nhất ở Việt Nam hiện nay.”
Tại sao giao lấy đất của dân cho
mục tiêu thương mại cá nhân?
Chuyện các cá nhân hay công ty
thu lợi từ đất đai nông nghiệp chuyển mục đích sử dụng sang xây cất nhà cửa thường
xảy ra ở những khu vực ven thành phố lớn, nơi đang chứng kiến một quá trình đô
thị hóa rất nhanh chóng của Việt Nam.
Ngoài ra còn có các khu công nghiệp,
các công ty xây nhà máy, khu vui chơi, cũng thu lợi từ việc lấy đất giá rẻ của
nông dân qua bàn tay nhà nước, như trường hợp dự án Eco park ở Hải Dương, sân
golf Đông Anh, dự án Viettel tại Đồng Tâm, đều dẫn đến những xung đột mà trong
đó lực lượng chức năng của nhà nước giúp các nhà kinh doanh lấy đất.
Nhưng trong luật đất đai của Việt
Nam lại có nêu ra rằng nhà nước sẽ thu hồi đất của dân vì những dự án phát triển
kinh tế xã hội.
Bà Phạm Chi Lan cho rằng người
dân Việt Nam sẳn sàng hiến đất của mình để xây dựng các căn cứ quân sự bảo vệ
quốc gia, xây trường học, cầu đường, nhưng nếu chỉ là mục đích thương mại thì
chuyện trưng dụng đất của người dân là không thỏa đáng:
“Cái đó nó gây ra sự lạm dụng nhiều
nhất, tức là nhân danh dự án kinh tế xã hội thì người ta làm là có thể nhà nước
đứng ra thu hồi đất nhưng lại giao cho một tư nhân khác, một tư nhân, hoặc một
cơ sở của nhà nước, nhưng làm cái dự án mới hoàn toàn mang tính chất thương mại,
chứ không phải mục đích công ích phục vụ công cộng.”
Bà Phạm Chi Lan nói rằng ngay cả
khi Việt Nam công nhận quyền tư hữu về đất đai thì nhà nước cũng có quyền giữ
cho mình quyền thu hồi đất của dân như tất cả những quốc gia khác, nhưng với điều
kiện việc thu hồi đó phải thực sự là dùng vào mục đích công cộng.
Đề nghị của bà Phạm Chi Lan và
các trí thức Việt Nam vào năm 2013 đã không được chấp nhận, và luật đất đai của
Việt Nam cũng như hiến pháp 2013 sửa đổi chỉ công nhận một quyền sở hữu duy nhất
là sở hữu nhà nước về đất đai.
Nhưng bà Phạm Chi Lan cho rằng
nhiều chuyển biến lớn đã xảy ra từ năm 2013 đến nay đã khiến cho nhà nước Việt
Nam bắt đầu có sự điều chỉnh, như mới đây chính phủ cho phép nghiên cứu để nới
rộng quyền được canh tác trên diện tích lớn hơn của nông dân. Ngoài ra còn có
quyền tài sản được bao gồm quyền sử dụng đất:
“Bộ luật dân sự Việt Nam được quốc
hội Việt Nam thông qua vào tháng 11 năm 2015, có điều luật về quyền tài sản.
Trong quyền tài sản có ghi quyền sử dụng đất cũng được coi là quyền tài sản.
Coi quyền sử dụng đất là quyền tài sản và đưa vào luật đất đai là một mức độ
công nhận cao hơn rất nhiều so với người có quyền sử dụng đất rồi. Quyền tài sản
theo luật định lại là quyền bất khả xâm phạm. Có nghĩa là nếu sau này nhà nước
muốn thu hồi đất thì phải có đền bù cho người dân theo cái cách là bù lại tài sản
cho người ta, chứ không phải trưng dụng thu hồi như cơ chế trước đây nữa.”
Trong tình trạng luật pháp hiện
nay, bà Phạm Chi Lan cho rằng nhà nước vẫn có quyền giữ lại đất đai để có thể sử
dụng cho những chương trình, dự án của đất nước:
“Nhưng giữ lại như thế nào thì phải
thật minh bạch, phải hỏi ý kiến người dân trước khi lấy lại cho một mục đích gì
đó. Rất minh bạch trong cơ chế thi hành thì mới có thể được. Cái gây ra bất
bình lâu nay là nó không minh bạch, không dân chủ trong quá trình lấy lại, gây
ra uất ức, cảm thấy oan ức cho những người bị thu hồi đất. Nó đem lại lợi ích
cho một nhóm nhỏ, thậm chí một cá nhân, một công ty tư nhân nào đó chứ không phải
cho lợi ích chung của cộng đồng.”
Trong trường hợp giải tỏa thu hồi
đất đai ở làng Trịnh Nguyễn, dân chúng đã bất bình vì mặc dù nhà máy của tư
nhân được xem là dùng để xử lý nước thải bảo vệ môi trường, nhưng lại sử dụng
vùng đất màu mỡ của nông dân, và người nông dân cũng lo ngại nhà máy đó gây ra
ô nhiễm cho đời sống của họ nên họ đã phản đối.
Trong trường hợp xã Đồng Tâm hiện
nay, theo số liệu của báo chí Việt Nam, mỗi người dân chỉ có 230m2 đất trồng
lúa và 134m2 đất trồng hoa màu, cho nên họ rất không đồng ý khi có hàng chục
hectare đất lại được giao cho một công ty dù là của nhà nước như Viettel, nhưng
lại là một công ty thương mại.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét