Biên dịch: Nguyễn Văn Đáp | Biên tập: Nguyễn Huy Hoàng
Nguồn: Anatole Kaletsky, “Ten Consequences of Trump,”
Project Syndicate, 28/11/2016.

Đối với những ai trong chúng ta đã đoán sai về cuộc bầu cử tổng
thống Mỹ, rất đáng để kiềm chế những phản ứng mang tính cảm xúc, ít nhất là
trong một hai tháng, và cố gắng đưa ra một đánh giá khách quan về ý nghĩa có thể
có của chính quyền của Donald Trump đối với thế giới. Và đây là mười hệ quả có
thể có của việc Trump làm tổng thống, chia đều giữa mặt tốt và mặt xấu.
Các tin tốt bắt đầu với tăng trưởng của Mỹ, gần như chắc chắn
tăng cao hơn tỷ lệ trung bình hàng năm 2,2% trong suốt nhiệm kỳ thứ hai của Tổng
thống Barack Obama. Điều này là do sự phản đối của Đảng Cộng hòa đối với nợ và
chi tiêu công chỉ tồn tại khi một người thuộc Đảng Dân chủ như Obama làm chủ
Nhà Trắng. Còn khi tổng thống là người của Đảng Cộng hòa, đảng này luôn vui vẻ
thúc đẩy chi tiêu công và nới lỏng các giới hạn nợ, giống như dưới thời Ronald
Reagan và George W. Bush. Do đó, Trump sẽ có khả năng thực thi việc kích thích
tài khóa kiểu Keynes mà Obama thường đề xuất nhưng không thể triển khai.
Những thâm hụt kéo theo có thể được mô tả là “kinh tế học trọng
cung,” hơn là kích cầu kiểu Keynes, nhưng ảnh hưởng thì như nhau: tăng trưởng
và lạm phát sẽ cùng tăng. Khi nền kinh tế Mỹ đạt tới giới hạn toàn dụng lao động,
sự tăng trưởng bổ sung sẽ đẩy lạm phát lên cao hơn, nhưng tin xấu này có thể đến
năm 2018 hay lâu hơn mới xuất hiện.
Thứ hai, các cải cách thuế hợp lý, như giảm thuế cho các
công ty đa quốc gia đem lợi nhuận từ nước ngoài về, cuối cùng sẽ trở thành luật.
Sự chi phối của Đảng Cộng hòa (ở lưỡng viện Quốc hội) sẽ cho phép đạt được thỏa
thuận dễ dàng về cắt giảm thuế vốn được bù đắp chủ yếu bằng việc vay mượn công
cao hơn, mà không phải bằng cách dẹp bỏ sự chống lại việc loại bỏ các khoản miễn
trừ và lỗ hổng thuế của các nhóm vận động lợi ích đặc biệt. Những cải cách thuế
này thậm chí sẽ tạo ra những thâm hụt ngân sách lớn hơn, điều sẽ giúp kích
thích tăng trưởng và lạm phát.
Sự thúc đẩy thứ ba đối với tăng trưởng kinh tế sẽ đến từ quá
trình phi điều tiết hóa. Trong khi các cuộc chiến về luật năng lượng và môi trường
có thể chi phối tin tức báo chí, tác động kinh tế lớn nhất sẽ đến từ sự đảo chiều
việc thắt chặt điều tiết ngân hàng. Do các ngân hàng được khuyến khích hạ thấp
chuẩn vay, đặc biệt là với các hộ gia đình có thu nhập trung bình, một sự gia
tăng trong xây dựng nhà ở và tiêu dùng nhờ vay nợ sẽ thúc đẩy động lực tăng trưởng.
Phi điều tiết quá mức có thể gây nên một cuộc khủng hoảng tài chính 2007 khác,
nhưng đây cũng lại là một nguy cơ vào năm 2018 hoặc xa hơn nữa.
Thứ tư, Trump có thể có tác động tốt đối với sự ổn định địa
chính trị, ít nhất là trong ngắn hạn. Sự ưu tiên của Trump dành cho chính trị
thực dụng (realpolitik) theo hướng theo đuổi lợi ích ngắn hạn so với chủ nghĩa
can thiệp tự do của Obama sẽ giúp ổn định quan hệ với Nga và Trung Quốc khi thế
giới được phân chia thành những khu vực ảnh hưởng. Trump có thể cho Nga nhiều tự
do hành động hơn ở Ukraine và Syria để đổi lại sự kiềm chế ở Trung Âu và vùng
Baltic. Sự thống trị không thể tránh khỏi của Trung Quốc ở châu Á có thể sẽ được
chấp nhận, nếu nước này tránh các cuộc chiến toàn diện với Nhật Bản, Đài Loan,
và các quốc gia khác, những nước được đảm bảo về mặt an ninh bởi các hiệp ước với
Mỹ, về mặt lý thuyết. Trung Đông chắc chắn vẫn là chảo lửa của tình trạng bất ổn
địa chính trị; nhưng, ngay cả ở đây, việc Trump muốn có các lãnh đạo chuyên quyền
tại các nước thay vì “thúc đẩy dân chủ” có thể khôi phục một phần sự ổn định (với
cái giá là nhân quyền).
Cuối cùng, việc Trump thắng cử có thể buộc người Mỹ thừa nhận
những khiếm khuyết trong nền dân chủ của chính họ, ngay cả khi họ từ bỏ việc
“thúc đẩy dân chủ” toàn cầu. Việc Trump đã thua hơn hai triệu phiếu phổ thông
có thể cấp lại động lực cho việc cải cách chế định Cử tri Đoàn – những nỗ lực
đã mang lại các đạo luật cần thiết ở các bang đại diện cho 61% số phiếu bầu cần
thiết (để thay đổi chế định này). Và sự phản đối Trump mạnh mẽ ở các bang chủ
chốt như California và New York có thể khích lệ cử tri của họ bầu ra các cơ
quan lập pháp tiểu bang để chống lại chủ nghĩa bảo thủ liên bang bằng các đạo
luật tiến bộ cấp tiểu bang về các vấn đề từ chất lượng không khí và chăm sóc sức
khỏe đến việc phá thai, đối xử với người nhập cư, và kiểm soát súng đạn.
Giờ đến lượt tin xấu. Lần đầu tiên kể từ năm 1930, nước Mỹ mới
có một tổng thống coi thương mại là một trò chơi có tổng bằng 0. Luận điệu bảo
hộ chủ nghĩa trong chiến dịch của Trump có thể không mang ý nghĩa đúng như những
gì được nói, nhưng nếu Trump không thực thi bất kỳ sự kiềm chế thương mại nào
như đã hứa thì Đảng Cộng hòa sẽ phải chịu sự phản ứng từ những người giờ là cử
tri cốt lõi của họ, những cử tri trong ở các khu vực và các ngành công nghiệp
đang suy giảm.
Vị thế lãnh đạo toàn cầu của Mỹ vì thế cũng buộc phải thay đổi
theo hướng rời xa tự do thương mại, toàn cầu hóa, và các thị trường mở. Không
ai có thể dự đoán được đầy đủ những tác động của sự thay đổi cơ chế lớn nhất
trong nền quản lý thương mại toàn cầu này kể từ những năm 1980; nhưng chắc chắn
chúng sẽ bất lợi cho các nền kinh tế mới nổi và các tập đoàn đa quốc gia vốn
xây dựng các chiến lược kinh doanh và mô hình phát triển dựa trên tự do thương
mại và dòng vốn mở.
Mối đe dọa thứ hai, tức thì hơn, đến từ việc thực hiện cắt
giảm thuế đáng kể và đẩy mạnh chi tiêu công trong một nền kinh tế đã tiến sát đến
toàn dụng lao động, điều đẩy nhanh lạm phát, lãi suất cao hơn, hay thậm chí là
một vài sự kết hợp của cả hai điều trên. Với khả năng xảy ra thêm chủ nghĩa bảo
hộ thương mại và các biện pháp trục xuất công nhân nhập cư, sự gia tăng lạm
phát và lãi suất dài hạn có thể sẽ khá đáng kể. Tác động lên các thị trường tài
chính sẽ gây rối loạn, dù Fed tích cực thắt chặt chính sách tiền tệ để ngăn chặn
trước giá cả leo thang, hoặc để nền kinh tế “phát triển nóng” trong một hoặc
hai năm, cho phép lạm phát tăng tốc.
Với nền kinh tế Mỹ tăng trưởng nhanh hơn dự kiến và lãi suất
dài hạn tăng cao, sự mạnh lên quá mức của đồng USD là nguy cơ thứ ba. Mặc dù đồng
USD vốn đã được định giá cao, nó vẫn có thể ngày càng tự tăng giá, như trong
các giai đoạn đầu những năm 1980 và cuối những năm 1990, do nợ bằng đồng USD tại
các thị trường mới nổi của các chính phủ và các tập đoàn sẽ tăng do họ bị cám dỗ
bởi lãi suất gần bằng 0.
Thứ tư, đồng USD tăng giá kết hợp với chủ nghĩa bảo hộ báo
hiệu một rắc rối lớn cho các nước đang phát triển, có thể trừ một số nền kinh tế
tương đối khép kín như Brazil, Nga, và Ấn Độ, với các chiến lược phát triển ít
phụ thuộc hơn vào tự do thương mại và tài chính nước ngoài.
Cuối cùng, hệ quả nguy hiểm nhất của chiến thắng của Trump
có lẽ là tác động lây truyền của nó sang châu Âu. Giống như cuộc trưng cầu dân
ý ở Anh đã chứng tỏ dự đoán kỳ lạ về chiến thắng của Trump, Trump giống như một
chỉ dấu hàng đầu của sự nổi lên đột ngột của chủ nghĩa dân túy ở châu Âu, thứ
có thể kích hoạt một cuộc khủng hoảng châu Âu nữa và đe dọa phá vỡ Liên minh
châu Âu. Những chiến thắng phản chính thống tiếp theo, theo các cuộc thăm dò dư
luận, sẽ xảy ra trong cuộc trưng cầu dân ý về hiến pháp tại Ý và cuộc bầu cử tổng
thống ở Áo. Những người theo chủ nghĩa toàn cầu chỉ có thể hy vọng các cuộc điều
tra dư luận lại sai một lần nữa – nhưng theo hướng ngược lại.
***
Anatole Kaletsky là Nhà Kinh tế Trưởng và Đồng Chủ tịch của
Gavekal Dragonomics. Từng bình luận cho tờ Times of London, International New
York Times và Financial Times, ông là tác giả cuốn Capitalism 4.0: The Birth of
a New Economy.
Nguồn: http://nghiencuuquocte.org/
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét