Minh Anh
Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đọc diễn văn bế mạc thượng
đỉnh G20 Hàng Châu, Chiết Giang, ngày 05/09/2016.REUTERS/Damir Sagolj
Càng có nhiều ca tham nhũng bị tố giác, người dân càng nghĩ
rằng chính quyền Bắc Kinh còn tham nhũng hơn chính quyền địa phương. Đây là kết
quả của cuộc nghiên cứu, cho thấy « Tác dụng tai hại của cuộc chiến chống tham
nhũng tại Trung Quốc », tựa một bài viết trên báo Le Figaro, số ra ngày
14/10/2016.
Nghiên cứu do đại học Tôn Trung Sơn thực hiện. Hai nhà
nghiên cứu Nghê Tinh (Ni Xing) và Lí Trân (Li Zhen) ghi nhận được cảm giác trên
qua thăm dò 83 300 người. Theo lý giải của hai tác giả, « vào lúc chính quyền địa
phương đầy dẫy nạn tham nhũng, người dân dần bắt đầu đổ hết trách nhiệm cho
chính quyền trung ương », bất lực trong việc ngăn cản tệ nạn này.
Từ nghiên cứu trên, Le Figaro nhận xét ông Tập Cận Bình đang
đặt cược lớn trong hồ sơ này, khi cho rằng tham nhũng là « mối nguy lớn nhất »
cho đảng cộng sản và « không dung thứ » cho một ai.
Kết quả là số vụ án tham nhũng tăng vọt. Trong tháng rồi, có
45 đại biểu quốc hội đã bị khai trừ đảng vì đã mua phiếu bầu ngay trong tỉnh
nhà. Một cựu quan chức cao cấp tỉnh Vân Nam bị kết án tử hình.
Tuy nhiên, một số nhà quan sát nghi ngờ dụng tâm thật sự của
chiến dịch này. Theo họ, cuộc chiến có « chọn lọc » này chủ yếu cho phép ông Tập
Cận Bình loại trừ các đối thủ. Tờ Financial Times ước tính, chỉ trong vòng có 3
năm, gần 36000 người đã bị khai trừ đảng và bị truy tố, trong số 7,4 triệu đảng
viên.
Vấn đề là nếu triệt tiêu được vấn nạn tham nhũng sẽ gây ra một
trận động đất. Ông Chương Lập Phàm (Zhang Lifan), một sử gia độc lập lưu ý là «
có đến 80% cán bộ đảng là tham nhũng. Và chừng nào họ vẫn có quyền hành tuyệt đối
thì chừng ấy điều đó dường như không thể tránh khỏi ».
Thế nhưng, thách thức chính trị lại rất lớn : Người dân
Trung Quốc xem tham nhũng là mối bận tâm hàng đầu, trên cả bất công xã hội hay
các vụ tai tiếng thực phẩm.
Một hệ quả phản tác dụng khác : chiến dịch chống tham nhũng
này đã làm tê liệt đất nước. Do lo sợ bị tố giác, rất nhiều cán bộ đảng, quân đội,
bộ trưởng hay doanh nghiệp nhà nước « thích tránh né hơn là đưa ra các sáng kiến
», theo như quan sát của Alice Ekman, phụ trách về Trung Quốc tại viện Quan hệ
Quốc tế Pháp IFRI. Bà cho rằng điều đó góp phần là « duy trì một hình thức thụ
động » cản trở các cải cách kinh tế của đất nước.
Nói tóm lại, thay vì « đánh bóng » hình ảnh của đảng Cộng sản
Trung Quốc, chiến dịch chống tham nhũng của ông Tập Cận Bình lại quay ngược lại
chống chế độ.
Quốc vương Bhumibol băng hà, chính trị Thái Lan bất định
Báo chí Pháp hôm nay nói nhiều về sự kiện quốc vương Thái
Lan Bhumibol băng hà. « Nước Thái Lan mất đi một biểu tượng » là hàng tựa nhận
định trên Libération. Được thần dân Thái tôn thờ gần như một vị thánh, nhưng
ông chính là rường cột cuối cùng tại một đất nước bị chia rẽ sâu sắc.
Nhưng « Rama IX, một quốc vương không bao giờ mỉm cười », Le
Figaro nhận xét. Nhật báo dành hẳn một trang báo lớn phác họa lại chân dung. Là
vị vua già nhất và giàu có nhất còn đang tại vị, Bhumibol Adulyadej băng hà ở
tuổi 88, sau 70 năm trị vì. Được ban phú cho một thiên hướng chính trị sâu sắc,
quốc vương Thái Lan đã biết cách tạo cho mình một ánh hào quang thần bí bên cạnh
thần dân. Nhưng Le Figaro cũng nhận thấy là đó là một vị quốc vương hà khắc với
luật « chống khi quân », thẳng tay trừng trị với bất kỳ ai dám chỉ trích hoàng
gia.
Les Echos trong bài viết có tựa đề « Quốc vương Bhumibol
băng hà để lại nước Thái Lan mồ côi » quan tâm đến sản nghiệp của ông. Tính đến
năm 2015, tài sản của quốc vương Thái ước tính lên đến 44 tỷ đô la. Số tài sản
này được ông đầu tư trong các lĩnh vực Siam Cement (32%), Siam Commercial Bank
– ngân hàng lớn nhất nước Thái (23%) và ông còn sở hữu nhiều mảnh đất được
thành phố Bangkok thuê. Có thể nói, quốc vương Bhumibol là « một cổ đông của nước
Thái Lan » như lời mỉa mai của một vị chuyên gia.
Nhưng sự ra đi của ông đang đặt tương lai chính trị Thái Lan
trong thế bất định. Thái tử Maha Vajiralongkorn, bốn lần hôn nhân và rất không
được lòng dân, đã lên tiếng « cần có thời gian để chuẩn bị trước khi lên ngôi
vua ».
Trong quá trình chuẩn bị việc kế thừa, chính quyền quân sự
Thái Lan ban bố quốc tang một năm và cấm vui chơi giải trí trong vòng ba tháng.
Thời gian để « Thái Lan nói lời vĩnh biệt với quốc vương »,
tựa bài viết trên La Croix. Tuy nhiên, theo nhận định của chuyên gia Andrew Mac
Gregor, đại học Napier tại Edimbourg Bangkok « cần duy trì sự ổn định của đất
nước bằng cách đảm bảo một sự kế thừa suôn sẻ, do việc chế độ quân chủ đảm bảo
tính chính đáng của quân đội. Mọi tác nhân chính, nền quân chủ và quân đội, đều
có cùng lợi ích ».
Giai đoạn để tang và chuẩn bị kế thừa ngai vàng sẽ không
mang đến cho chính quyền quân sự rủi ro bạo động nào giữa phe « Áo Đỏ » ủng hộ
nữ cựu thủ tướng Yingluck Shinawatra và phe « Áo Vàng » thân hoàng gia. Nhưng
La Croix cho rằng sự kiện sẽ còn đẩy lùi xa hơn cam kết tổ chức tổng tuyển cử
vào cuối năm 2017. Và như vậy, hy vọng « sự trở về của nền dân chủ » lại thêm
xa vời.
Bob Dylan : Hiện thân của tự do nghệ thuật
Một chủ đề khác làm hao tốn nhiều giấy mực báo chí Pháp là sự
kiện ca sĩ Bob Dylan được trao giải Nobel Văn học 2016. Trang nhất Le Figaro chạy
tít : « Giải Nobel văn học : Bất ngờ Bob Dylan ».
Le Figaro dành hẳn một trang báo lớn để nói về sự nghiệp của
« Bob Dylan, ca sĩ nhạc rock văn học ». Việc quyết định trao giải Nobel cho ca
sĩ người Mỹ này cho thấy Viện Hàn lâm Thụy Điển lần đầu tiên đã phá rào trao một
giải thưởng cao quý cho một nhạc sĩ.
Libération thì có vẻ phấn khích hơn khi dành đến 13 trang
báo lớn để ra số đặc biệt nói về « Quả bom Dylan ». Nhưng tờ báo thiên tả này
cũng nhận thấy phản ứng lạnh nhạt từ giới văn đàn Pháp về quyết định trên của
Viện Hàn lâm Thụy Điển.
Một thái độ mà tờ báo không mấy đồng tình. « Một tin vui tuyệt
vời, và đó là một phần thưởng xứng đáng dành cho nhạc sĩ, người đã có nhiều tuyệt
tác nhất được phát sóng trên thế giới trong 70 năm gần đây ».
Đương nhiên, tờ báo cũng nhìn nhận là tên Dylan xuất hiện
trong danh sách giải Nobel cũng « thật sự kỳ lạ như là chiếc bồn đi tiểu của
Duchamp được trưng bày trong bảo tàng hay như 32 chiếc hộp súp hiệu Warhol
trong một phòng triển lãm : bởi vì ông dành trọn cho một cuộc cách mạng nghệ
thuật ».
Do đó, đối với La Croix, một giải Nobel cho Bob Dylan cũng
chưa đủ. Giả như có như một giải Nobel khác thì có lẽ cũng nên trao cho ông đó
là Nobel tự do. Bởi vì ông chưa bao giờ dừng lại ở nơi mà ông được trông đợi.
Bob Dylan luôn đi tìm những lời lẽ mới, những giai điệu mới. Ông để lại cho những
nghệ sĩ khác hát lại những bài hát của ông, còn hay hơn cả do chính ông hát.
Điều đó đã để lại những dấu ấn sâu đậm trong ký ức chung. Là
hiện thân cho sự tự do nghệ thuật, Bob Dylan trong một bài hát được ca vào năm
1971 đã thể hiện rõ mục đích tìm kiếm của mình : « Một ngày, mọi thứ rồi sẽ
khác đi – Khi tôi vẽ nên bản tuyệt tác của mình ». Ông sẽ chưa bao giờ tin rằng
điều đó đã đạt được.
Đồng bảng Anh chao đảo vì Theresa May
Trong lĩnh vực kinh tế, Le Monde và Les Echos cùng quan tâm
đến hiện tượng đồng bảng Anh mất giá sau bài diễn văn của nữ thủ tướng Anh
Theresa May. Trang nhất phụ trang kinh tế của Le Monde chạy tít: « Quan điểm bảo
thủ mới của Theresa May làm suy yếu đồng bảng Anh ».
Với việc chọn “Hard Brexit”, nâng cao vai trò của nhà nước
trong chính sách công nghiệp, cải thiện công tác quản lý doanh nghiệp, hạn chế
lao động nhập cư…, bài diễn văn bế mạc hội nghị đảng Bảo thủ đã khiến cho giới
doanh nhân Anh lo ngại.
Les Echos cho hay đồng bảng Anh đã bất ngờ tụt giá mạnh hôm
thứ Sáu 07/10/2016 (-6% so với đồng đô la) và đang “làm chao đảo các doanh nghiệp
Anh Quốc”. Nhiều hãng sản xuất buộc phải tạm nâng giá bán để bù đắp lại một phần
tác động.
Người giàu ít tiền hơn so với năm 2015
Mức tài sản trung bình của những người giàu nhất trên thế giới
bị giảm từ 4 tỷ xuống còn 3,7 tỷ đô la trong năm 2015. Đây là kết quả một
nghiên cứu do UBS và PWC thực hiện.
Tuy nhiên, nghiên cứu do hai tổ chức trên thực hiện cho thấy
là hơn phân nửa số tỷ phú mới đều đến từ châu Á. Trong năm 2015, châu lục này
có thêm 113 tỷ phú mới, với tỷ lệ cứ ba ngày có thêm một tỷ phú. Một điểm đặc
biệt khác của nghiên cứu này là trong số những người cực giàu, có 71% là do tự
lập nghiệp, 29% là do thừa kế. Xu hướng này lại ngược với châu Âu, 59% tỷ phú mới
là do thừa kế một phần hay cả sản nghiệp.
Google và Facebook kéo cáp ngầm xuyên Thái Bình Dương
Theo Les Echos, một đường cáp ngầm lớn dài 12.800 km, dài nhất
thế giới sẽ được thực hiện, nối liền Hồng Kông với Los Angeles, không cần quá cảnh.
Trước đó cả hai tập đoàn mạng thông tin này cũng đã có nhiều dự án cáp ngầm nối
liền châu Á với châu Mỹ, nhưng đều phải đi qua một điểm trung gian như Nhật Bản,
Hawai, Việt nam hay nhiều đảo khác trên Thái Bình Dương.
Lưu thông mạng Internet bùng nổ do hệ thống điện thoại di động
và dịch vụ "đám mây điện tử” đòi hỏi việc các nhà mạng phải xây dựng thêm
các cơ sở hạ tầng mới với việc lưu chuyển hàng núi dữ liệu giữa các châu lục.
95% trao đổi thông tin xuyên châu lục được thực hiện thông qua các cáp ngầm dưới
đáy đại dương. Nhiều đường dây trong số này đã quá cũ kỹ, cần được thay mới, hiện
đại hơn, với tốc độ nhanh hơn.
Trong bối cảnh đó, độ tin cậy và kết nối nhanh đã trở thành
một trong những chức năng không thể thiếu trong các dịch vụ của Google hay
Facebook. Do đó, cách tốt nhất để đảm bảo được điều trên là phải tự cải thiện
cơ sở hạ tầng của chính mình. Không có gì tốt hơn là tự mình phục vụ mình.
Nguồn:

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét