Nguyễn Đình Cống
Trong mấy chục năm qua ĐCSVN loay hoay với việc chỉnh đốn đảng,
làm cho nó trong sạch, vững mạnh. Mấu chốt của việc này là ra sức chống lại sự
tự diễn biến, tự chuyển hóa về tư tưởng và sự suy thoái về đạo đức, lối sống. Tạm
chưa bàn đến những thiếu sót và sai lầm trong việc tìm nguyên nhân và biện pháp
khắc phục, về mức độ đúng sai của phương pháp (xin để bài khác), chỉ mới xin
bàn một chút về hình thức trình bày.
Hai vấn đề trên, tuy rằng đều góp phần làm tan rã đảng,
nhưng là hai khái niệm khác nhau, thuộc hai lĩnh vực khác nhau. Thế mà chúng được
trộn lẫn và bỏ chung vào cùng một bị, giống như sự nhốt chung vào một phòng những
thiên thần và ác quỷ.
Tự diễn biến, tự chuyển hóa là thế nào, gồm những ai. Tôi
chưa tìm thấy một định nghĩa thật rõ ràng và khoa học (mặc dầu gõ vào Google nhận
được trên 3 triệu kết quả trong chưa đầy 1 giây). Tuy vậy những ý kiến sau đây
được chấp nhận rộng rãi. Đó là sự thay đổi từ lập trường, tư tưởng cách mạng vô
sản theo Chù nghĩa Mác Lê (CNML) để xây dựng chế độ XHCN và CSCN, chuyển sang sự
nghi ngờ, sự phủ định nó để đi theo một con đường khác.
Trước đây người ta gọi những người có tư tưởng như thế là bọn
xét lại. Có một số con đường khác với mức độ tốt, xấu không giống nhau. Tuy vậy
tuyên giáo của ĐCSVN khẳng định rằng con đường khác đó là con đường tư bản, đế
quốc, những người tự diễn biến đã đứng vào hàng ngũ thù địch của đảng, của chế
độ, của dân tộc. Sự trình bày của tuyên giáo đã sử dụng lối ngụy biện xảo trá.
Tại sao người ta nghi ngờ và phủ định con đường XHCN mà muốn
tìm con đường khác? Vì người ta đã thấy rõ những tai họa mà con đường XHCN mang
lại. Và con đường khác, theo nhiều người mong ước là con đường Xã hội dân chủ của
các nước Bắc Âu, là sự chuyển hóa của các nước Đông Âu, là sự dân chủ hóa của
Myanmar v.v… chứ có phải duy nhất một con đường tư bản đế quốc như tuyên giáo
gán ghép đâu (Hơn nữa khái niệm bè lũ tư bản do đế quốc Mỹ cầm đầu đã tỏ ra sai
lầm).
Lại nữa, những người tự diễn biến, có thể nói họ đã phản đối
CNML nhưng không thể quy cho họ là thù địch của dân tộc. Rồi đây lịch sử sẽ phán
xét giữa họ và những người CS kiên trì CNML xem ai là người yêu nước chân
chính.
Vậy ai là những người bị tổ chức Đảng cho là xét lại, là tự
diễn biến? Đầu tiên chắc phải kể đến Võ Nguyên Giáp, người được Lê Duẩn và Lê Đức
Thọ xem là tên xét lại số 1 của VN. Kế đến là những người như Võ Văn Kiệt, Trần
Xuân Bách, Trần Độ, Vũ Đình Huỳnh, Đặng Kim Giang, Nguyễn Kiến Giang, Nguyễn Trọng
Vĩnh, Hoàng Minh Chính, Trần Lâm, Vi Đức Hồi và hàng trăm cán bộ cao cấp khác của
Đảng, những người đã vào Đảng từ trước 1945, đã có nhiều hy sinh và công lao,
huân chương đầy ngực. Tiếp theo là các trí thức, văn nghệ sĩ và những đảng viên
dám tự suy nghĩ, không chịu sự tuyên truyền và áp đặt một chiều. Tất cả họ là
những người có trí tuệ, có đạo đức, có lương tri, yêu nước, dũng cảm, những con
người đáng kính phục. Chống lại họ là chống lại xu hướng tiến bộ. Thử hỏi, các
nước trong Liên xô cũ, các nước Đông Âu và Mông cổ như bây giờ có phải là kết
quả của việc tự diễn biến, tự chuyển hóa hay không. Tuyên giáo của đảng cho rằng
sự tự diễn biến theo xu thế dân chủ, chống lại độc tài đảng trị là suy thoái về
tư tưởng chính trị là một luận điệu vu cáo, vô cùng sai trái.
Suy thoái về đạo đức và lối sống tương đối rõ. Đó là lớp người
nhờ có quyền lực mà tham nhũng, mua quan bán tước, sống ích kỷ, thực dụng, cơ hội,
thủ đoạn, dối trá, vụ lợi, hám danh, ham quyền lực, bè phái cục bộ, mất đoàn kết,
quan liêu, xa dân, vô cảm trước khó khăn, bức xúc của dân, họ hầu như không
nghĩ tới quyền lợi của dân tộc, của nhân dân, không quan tâm tới sự thịnh suy của
đất nước mà chủ yếu chăm lo cho lợi ích cá nhân và lợi ích nhóm .Đó là những
người đã mất liêm sĩ.
Cả hai loại trên đều là sản phẩm tất yếu của ĐCS, nhưng khác
nhau về lý do phát sinh. Một bên vì thấy được những sai lầm và tác hại, muốn tìm
cách khắc phục, khi không thể khắc phục thì ly khai. Bên khác thì lợi dụng được
sự độc tài toàn trị của đảng để mưu cầu, để thỏa mãn lợi ích cá nhân. Về bản chất
và tính cách họ rất khác nhau. Suy luận sau đây của các nhà lý luận của đảng là
sai lầm : “Từ suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống dẫn tới “tự diễn
biến”, “tự chuyển hóa” chỉ là một bước ngắn, thậm chí rất ngắn, nguy hiểm khôn
lường”.
Thế mà Đảng ghép họ lại với nhau, bỏ chung vào trong một bị,
dùng chung một phương pháp để đối phó. Liệu như thế có hợp lý, có hiệu quả hay
không. Đúng ra đối với hai loại người trên phải có hai cách đối xử khác nhau,
nhưng vì vô minh mà các nhà lý luận của đảng không nhìn thấy, dẫn đế việc trộn
lẫn khái niêm một cách ngờ nghệch.
Nguồn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét