Cánh Cò
Người ta thường nói sự thật mất lòng, ngay cả một người tự
nhận là mình vừa hiếp dâm, giết người, hay nhẹ hơn như ăn cắp, đốt nhà…cho dù
là thành thật thì người nghe ban đầu vẫn nghi ngờ cho sự thành thật đó và với bản
năng của con người ít nhất một thời gian sau người ta mới có thể hoàn toàn cảm
thông, chia sẻ hay tha thứ.
Nhưng có cái thành thật thú nhận lại bị người ta mạt sát và
thời gian càng lâu, sự mạt sát càng tăng cường độ bởi lời trần tình ấy được
phân tích qua lăng kính một sự thật khác, sự thật của tội ác và lòng tham lam
vô tận của một tập đoàn, một chế độ.
Khi ông Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng tuyên bố giữa nhân dân
rằng: “Chống tham nhũng khó vì ta tự đánh ta” thì đó là lời thú nhận chân thành
nhất. Nó hoàn toàn không lú, không ngớ ngẩn như rất nhiều người cười cợt. Nó
thành thật, thành thật đến ngu xuẩn và vì vậy nó bị mạt sát.
Nó bị mạt sát vì đã thò ra đuôi cáo. Con cáo luôn giả vờ
ngây ngô để được yên vị trên chiếc ghế cao nhất. Luôn kêu gọi chống tham nhũng
để cuối cùng phải tự nhận bọn tham nhũng là chúng ta, những người đảng viên của
Đảng Cộng sản Việt Nam, mà tôi, Nguyễn Phú Trọng là người đảng trưởng. Tôi cũng
như các đồng chí, chúng ta đều không ít thì nhiều đều tham nhũng vì vậy thật là
khó đánh, vì đánh càng trúng thì tôi và chúng ta cùng đau, cùng vỡ đầu sứt
trán.
Có lời thú nhận nào khẩn thiết và đáng …mạt sát như vậy hay
không, nhất là trong thời điểm này, một thời điểm mà cả nước đang căng lưng dưới
bầu trời u ám của bão lũ, của ô nhiễm, từ tiếng khóc đứt ruột của hơn 30 gia
đình có người thân vùi thây trong dòng nước cuồng nộ bởi những chiếc đập thủy
điện “đúng quy trình”.
Lời thú nhận ấy sẽ còn âm vang sâu rộng trong các bài viết
phân tích của nhiều tác giả sau này ngay cả khi ông Trọng và đảng của ông may mắn
hạ cánh an toàn và đảng của ông may mắn không bị trả thù theo kiểu “mắt đền mắt,
răng đền răng” của người Do Thái. Lời thú nhận ấy cũng sẽ bị đem ra làm bằng chứng
cho hành vi của Đảng Cộng sản từng làm trên mảnh đất Việt Nam.
Ông Nguyễn Phú Trọng vắng mặt lúc người dân đau khổ và khi
xuất hiện trở lại càng làm cho họ thù hằn uất hận nhiều hơn.
Giá như ông cứ giả bệnh nằm viện trong khi dân chúng lặn hụp
trong trùng trùng sóng nước thì người dân sẽ làm ngơ cho ông. Đàng này ông được
xum xuê bợ đỡ như một lãnh tụ đạo đức. Ông cười cợt chúc người này, tiếp người
khác như ông là người ngoại quốc tới thăm Việt Nam. Ông không ý thức một việc
nhỏ nhưng lại lãnh chức lớn nhất Việt Nam chỉ có hai giải thích: Một là hơn bốn
triệu đảng viên đều đáng nguyền rủa như ông bởi họ thành tâm muốn ông làm lãnh
tụ cho họ. Hai là hơn bốn triệu đảng viên ấy lợi dụng sự lú lẫn của ông để họ
tiếp tục được vơ vét bởi tin chắc rằng ông cũng tham nhũng như họ. Hai giải
thích tương đối giống nhau nhưng gộp chung lại đó là cách lý giải hay nhất cho
vai trò của ông Trọng từ trước tới nay.
Ông là người lãnh đạo Cộng sản đáng được toàn đảng yêu nhất
mặc dù bị toàn dân khó chịu và ghét bỏ nhất.
Đó là nguyên do sự thật ông tỏ bày một cách thảnh thật nhất
lại đáng bị mạt sát hơn bất cứ lời tự thú nào.
Chính ông ra lệnh đánh Trịnh Xuân Thanh nhưng cũng ra lệnh
hoãn binh đối với Đinh La Thăng là thầy của Thanh khi còn ở Tập đoàn dầu khí.
Ông đánh thằng nhỏ nhưng lại sợ thằng lớn hơn. Ông đánh kẻ chạy đi nhưng lại
phân vân với người đang trừng mắt nhìn ông ngay tại cái thành phố to nhất nước
này. Vậy thì ông ơi, nếu người khác là ông họ sẽ không dại gì thú nhận cái sự
thật chúng ta đều tham nhũng. Có nghĩa là ông cũng là Thanh là Thăng là hàng
ngàn kẻ khác trong cái Đảng này.
Bời vậy người dân mạt sát ông là phải.
Chọn lựa bị mạt sát để đưa ra thông điệp đồng cảm cho hơn bốn
triệu đảng viên là một thái độ khôn ngoan. Vì vậy nếu là đảng viên tôi cũng
tuyên bố sẽ bầu cho ông thêm một nhiệm kỳ nữa cho tới khi nào lời tuyên bố sắp
tới của ông hết bị mạt sát mới thôi.
Nguồn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét