Carrie Gracie - BBC
Điều gì đã xảy ra với ứng cử viên tổng thống mạnh miệng, người
sáu tháng trước còn nói đích thân ông sẽ chiếm lại đảo ở Trường Sa từ Trung Quốc,
sẽ cưỡi mô-tô nước ra biển để cắm cờ Philippines lên bãi ngầm có tranh chấp?
Và những gì đã xảy ra với tham mưu trưởng ác khẩu của nước đồng
minh quan trọng của Mỹ, người chỉ tháng trước gọi người tương nhiệm phía Mỹ là
"con của gái điếm"?
Trước chuyến thăm Trung Quốc vào tuần này, Tổng thống
Rodrigo Duterte của Philippines đã uốn lưỡi bảy lần và chuẩn bị lời hay ý đẹp.
Ông đã nói về một bước ngoặt quan trọng trong quan hệ với Trung Quốc, hứa hẹn
nhẹ lời và ca ngợi của Trung Quốc có chính sách vững chắc cả về đối nội lẫn đối
ngoại.
Ông Duterte từ bỏ kế hoạch ra bãi ngầm có tranh chấp, thay
vào đó ông nói với Tân Hoa Xã của Trung Quốc rằng: "Chẳng ích lợi gì để có
chiến tranh. Tranh giành biển mà để làm gì... Chúng ta muốn nói về tình bạn,
chúng ta muốn nói về hợp tác, và trước hết là nói về kinh doanh. Chiến tranh sẽ
chẳng đưa ta tới đâu cả".
Sự chuyển hướng của "tổng tư lệnh hòa giải" lại
càng đáng chú ý trong bối cảnh mối quan hệ giữa hai nước dường như chạm đáy chỉ
ba tháng trước đây, khi Philippines giành thắng lợi trong vụ kiện Trung Quốc ở
Biển Đông, làm tổn hại lớn với uy tín của Trung Quốc như một cường quốc sẵn
lòng tôn trọng luật pháp quốc tế.
Vậy tại sao Tổng thống Philippines, người có tiếng là thẳng
thắn, bất ngờ quyết định rằng khi đương đầu với Trung Quốc vào lúc này thì sự
thận trọng tốt hơn là dũng cảm?
Tất cả đều là tính toán về tiền bạc.
Bắc Kinh đã hạn chế Manila trong các lợi ích
kinh tế trong bốn năm
Sự thật đơn giản là phán quyết chiến thắng rõ ràng trước
Trung Quốc, vốn được đưa ra ngay sau khi ông Duterte nhậm chức, đã tạo cơ hội
cho một cách tiếp cận mới.
Trung Quốc không thể không đếm xỉa gì tới phán quyết thắng lợi
đó. Và trong khi trong gần bốn năm kể từ khi Philippines bắt đầu vụ kiện, họ đã
phải trả giá về kinh tế vì Bắc Kinh đã không để Manila hưởng lợi gì từ tài sản
của Trung Quốc.
Trung Quốc đã tích cực khuyến cáo du khách, các nhà đầu tư
và các nhà nhập khẩu làm ăn với Philippines. Với lá bài pháp lý ở trong túi,
ông Duterte muốn sự ảm đạm về kinh tế kết thúc.
Ông thấy không có lý do gì Philippines không nên, giống như
hầu hết các nước khác trong khu vực, tận hưởng tối đa các lợi ích từ sự phát
triển của Trung Quốc trong khi cùng lúc dựa vào Hoa Kỳ về an ninh.
Vì vậy, tuần này ông Duterte đang ở thăm Trung Quốc với một
phái đoàn doanh nghiệp hùng hậu, và khi ông gặp Chủ tịch Tập Cận Bình vào hôm
thứ Năm, hai nhà lãnh đạo sẽ chủ trì việc ký kết các thỏa thuận về năng lượng,
cơ sở hạ tầng và du lịch.
Và trong vườn quả có đầy những thứ dễ hái để ông Duterte tha
hồ chọn. Bắc Kinh đã hứa sẽ tăng cường nhập khẩu chuối, dứa, xoài và quan trọng
hơn là bỏ khuyến cáo du lịch từng cảnh báo khách du lịch Trung Quốc không đến
thăm Philippines.
Đại sứ Trung Quốc tại Philippines, Triệu Giám Hoa, cho biết
Philippines có thể mong đợi khách du lịch Trung Quốc tang tới một triệu vào cuối
năm tới, mang về cho Manila doanh thu 1 tỷ USD. Hơn nữa, Trung Quốc đã hứa sẽ hậu
thuẫn cho cuộc chiến chống ma túy gây tranh cãi của ông Duterte, và ông sẽ thăm
các cơ quan thực thi pháp luật và các cơ sở cai nghiện trong chuyến thăm Trung
Quốc của ông.
Thắng lợi chiến thuật
Vậy, phán quyết thắng lợi từ vụ kiện đối với Bãi Scarborough
có ý nghĩa gì?
Trong tâm trí của ông Duterte, phán quyết này chẳng tốt hơn
mà cũng chẳng tệ đi so với trước đây: đó là, với một chiến thắng pháp lý của
Philippines trong khi Trung Quốc lại sở hữu đảo.
Ông tính toán rằng ông có thể giành chiến thắng với củ cà rốt
tài chính ở Trung Quốc mỗi ngày nếu ông không hân hoan với lá bài pháp lý và rằng
chơi lá bài đó vào lúc này không thay đổi được gì trên thực tế bởi nhiệm kỳ tổng
thống của ông Obama đang sắp hết và khó ở vào thế để thi hành nó.
Thậm chí ông Duterte còn nhắm tới một thắng lợi chiến thuật ở
Bãi Scarborough như phần thưởng cho sự kiềm chế ngoại giao của ông. Ông đặt cược
rằng nếu ông tới Trung Quốc và không mang theo mình tiếng nói của khu vực, của
Mỹ và cộng đồng quốc tế sau vụ kiện của Manila, có nghĩa là ông cho Trung Quốc
một cơ hội để làm việc thiện với việc lập luận rằng ngoại giao châu Á với sự vắng
mặt của Mỹ có thể là một "thắng lợi chung" cho các nước tuyên bố chủ
quyền ở Biển Đông.
Vì vậy, ông Duterte đã nói rằng trong chuyến thăm tuần này,
ông sẽ yêu cầu Bắc Kinh cho phép ngư dân Philippines tiếp cận Bãi Scarborough,
nơi lực lượng cảnh sát biển Trung Quốc ngăn cản họ bấy lâu nay. Và Bắc Kinh đã
nói rằng phía Trung Quốc rất quan tâm đến hợp tác về nghề cá.
Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ gặp ông Duterte vào
thứ Năm
Về ngắn hạn, khu vực này sẽ chịu dấu ấn của cách hành xử
đáng chú ý của ông Duterte, nhưng về lâu dài, có nhiều rủi ro ở đây hơn cả đánh
bắt cá và xuất khẩu trái cây. 5 ngàn tỉ USD thương mại toàn cầu đi qua Biển
Đông mỗi năm, và đối với nhiều nhà quan sát thì các tranh chấp lãnh thổ trong
khu vực đã trở thành yếu tố cho một cuộc đua qui mô hơn giữa các siêu cường là
Hoa Kỳ và Trung Quốc.
Ông Duterte tự thừa nhận rằng tại một thời điểm nào đó thì
giải quyết các vấn đề với Trung Quốc trở thành việc không thể tránh khỏi.
"Chúng ta sẽ không đao to búa lớn ... nhưng sẽ đến lúc
chúng ta phải tính toán thế nào đó về việc này."
Chúng ta có thể ít nhiều biết phần nào về sự tính toán của
ông Duterte khi ông ngừng tuyên bố rằng ông không thích người Mỹ, dừng nghi ngờ
về giá trị của liên minh của đất nước mình với Mỹ và lại bắt đầu lẩm bẩm về
chuyện sẽ dùng mô-tô nước để ra đảo có tranh chấp. Nhưng Trung Quốc sẽ sẵn sàng
đối phó với ông. Bắc Kinh đã và đang chơi trò chơi dài hơi, hy vọng rằng màn
ngoại giao vào tuần này sẽ bắt đầu một vòng tay quyến rũ mà cuối cùng nó sẽ làm
suy yếu vai trò quan trọng của Philippines trong việc giữ gìn sức mạnh của Hoa
Kỳ ở Thái Bình Dương.
Cách bài binh bố trận là rất tốt, nhưng đây là ván bài của
những người đầy tham vọng.
Nguồn:



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét