Tổng thống Philippines, Rodrigo Duterte, gọi tắt là DU30, đắc
cử hồi Tháng Năm, 2016 với 39% số phiếu, gần 17 triệu phiếu bầu trong cuộc chạy
đua năm ứng cử viên. Khi tranh cử, ông Duterte đã hứa sẽ cho cảnh sát giết những
người bán ma túy ngay tại chỗ, giống như ông đã làm ở thành phố Davao, nơi ông
là thị trưởng trong 21 năm và được coi như một “người trừng phạt,” “the
Punisher.”
Ba tháng sau khi nhậm chức, số tử vong lên tới 3,600 người,
một phần ba do cảnh sát hoặc “dân quân tình nguyện” bắn, số còn lại không biết
chắc bị ai giết. Trước những lời phản đối lối cai trị bất chấp quyền làm người
của các nạn nhân, Duterte trả lời: “Tôi cho lệnh giết. Tôi không cần biết đến
nhân quyền,… Nước ta có 104 triệu người, ai quan tâm đến con số 1,600 người bị
giết?” Nhậm chức sau 100 ngày, ông được 64% dân chúng Phi hoan nghênh, chỉ thua
cựu Tổng Thống Fidel Ramos năm 1992, đã được 66% tin tưởng. Nhưng chiến dịch
“bài trừ ma túy” của ông được 84% dân chúng Phi ủng hộ, chỉ có 11% chống.
Ông Rodrigo Duterte tự so sánh mình với Hitler, “Nếu nước Ðức
(quốc xã) có Hotler, nước Philippines có…,” ông tự chỉ vào mình. “Hitler giết
ba triệu người Do Thái,… Philippines có ba triệu người ghiền ma túy. Tôi sẽ rất
sung sướng giết hết!” Lãnh đạo hiệp hội các người Do Thái thế giới đã yêu cầu
ông Duterte xin lỗi, nhưng ông Duterte không trả lời. Những người thân cận ông
biện hộ rằng việc giết những người ghiền ma túy là cần thiết, vì hệ thống pháp
luật ở Philippines bất lực trước đại nạn xã hội này.
Ðể thúc đẩy chiến dịch, ông Duterte sử dụng một hệ thống gọi
là “barangay,” một định chế có từ thế kỷ 16, thời Tây Ban Nha cai trị, một thứ
“lãnh đạo dân quân tình nguyện.” Các barangay được tổ chức lại vào năm 1998,
nhưng không hoạt động, cho tới khi ông Duterte làm sống lại. Chỉ huy trưởng cảnh
sát toàn quốc Ronald Dela Rosa giải thích: “Các barangay biết rõ ai trong khu
phố ghiền ma túy, bán ma túy.” Mỗi barangay có một thủ lãnh và 6 “nghị viên,”
kagawad. Các nghị viên này trên nguyên tắc được dân phố bầu lên, nhưng thường
do một vài gia đình nắm trong tay, cha truyền con nối, nhờ dọa nạt hay mua phiếu.
Từ khi ông Duterte mở màn chiến dịch, 700,000 người đã “đầu
thú” tại các sở cảnh sát. Phần lớn được ghi danh rồi cho về nhà. Nhưng sau đó,
các đám “dân quân” dựa vào danh sách đó tới từng nhà, thường vào ban đêm, gọi từng
người ra, bắn chết trước mặt cha mẹ, vợ con họ.
Những người “may mắn” chỉ bị tống giam thì thoát chết. Nhưng
số người bị giam nhiều quá khiến các nhà tù chật ních, có nơi tù nhân đông gấp
năm lần chỗ chứa. Nhiều bức hình cho thấy cảnh những người tù nằm la liệt chen
chúc trên nhau, hầu hết cởi trần vì nóng quá. Nhà tù không có chương trình giúp
người ta cai nghiện cho nên những người ghiền ma túy dễ trở lại bệnh ghiền, và
chính trong nhà tù họ được bọn buôn ma túy làm quen và trở thành khách hàng.
Nhà tù đông đúc cũng là nơi các băng đảng tội phạm dễ dàng
hoạt động tuyển mộ tay chân để sử dụng sau khi họ ra khỏi tù. Và điều người ta
lo ngại nhất là chiến dịch bài trừ ma túy của Tổng Thống Rodrigo Duterte chỉ giết
những tay bán lẻ ma túy, hạng thấp nhất trong guồng máy các băng đảng; trong
khi đó các tay trùm vẫn bình an vô sự. Bọn này chỉ ngồi chờ cho đến khi cơn chấn
động nguội bớt và giảm dần. Họ còn có thể lợi dụng tình trạng hỗn loạn này để
thanh toán đám thủ túc của đối thủ. Bất cứ ai cũng có thể tố cáo người khác là
bán ma túy rồi chỉ điểm cho cảnh sát đi bắn giết, hoặc tự mình giết.
Nhìn vào những nạn nhân bị giết, ai cũng thấy phần lớn thuộc
tầng lớp người nghèo trong xã hội, những người ghiền cũng như những tay bán lẻ
ma túy. Ðó cũng là những tay bán ma túy nghèo nàn và kém cỏi nhất, bị lộ diện
và dễ bị chỉ điểm. Khi những người này chết, bọn trùm ma túy vẫn dễ dàng thay
thế họ và tổ chức chặt chẽ hơn để tự bảo vệ chúng. Ðầu thập niên 2000, Thái Lan
đã phát động bài trừ ma túy theo phương pháp của ông Duterte, và sau đó công nhận
là thất bại.
Ðiều đáng lo ngại nhất là khi ông tổng thống hô hào mọi người
đi giết những người ghiền và bán ma túy thì ông đã xóa bỏ tinh thần trọng pháp,
một nền tảng của bất cứ xã hội nào muốn sống bình an. Hiện nay dân chúng
Philippines bắt đầu sống trong lo sợ, tính mạng của họ có thể mất bất cứ lúc
nào nếu có kẻ thù tố cáo họ ghiền hay mua bán ma túy! Bà Karen Gomez-Dumpit,
thuộc Ủy Ban Nhân Quyền, lên án rằng, “Khung cảnh này sẽ dẫn đến những hành động
tự phát, bất cứ ai có súng trong tay cũng có thể tìm giết kẻ mình đang thù
ghét!” Nhiều người đã bị giết mặc dù không dính líu gì đến ma túy. Tình trạng
không luật lệ này cũng tạo cơ hội cho các nhân viên chính quyền, thuộc các cơ
quan bài trừ ma túy và công an, cảnh sát sách nhiễu và ăn hối lộ.
Khi làm thị trưởng thành phố Davao, ông Duterte cũng thi
hành những chiến dịch bài trừ ma túy kiểu này. Dân chúng Davao hoan nghênh,
nhưng hiện nay đây vẫn được coi là “thủ đô của tội sát nhân” (murder capital)
trong nước Philippines.
Cựu Tổng Thống Fidel Ramos, 88 tuổi, mới viết một bài bình
luận phê bình chính sách của Rodrigo Duterte. Ông Ramos vạch ra rằng Rodrigo
Duterte đã bỏ phí 100 ngày đầu tiên trong chức vụ tổng thống vì đặt ưu tiên
hàng đầu cho cuộc bài trừ ma túy; trong khi đó có những vấn đề quan trọng hơn bị
bỏ qua, như việc giảm bớt nạn nghèo khó, khuyến khích đầu tư, tạo công việc làm
thêm cho những người thất nghiệp. Fidel Ramos cũng chỉ trích ông Duterte dùng
những lời lẽ bất nhã đối với các lãnh tụ quốc tế mà không biết sử dụng ngôn ngữ
“văn minh” hơn. Ông Ramos chê trách ông Duterte đã nói những lời thô tục về Tổng
Thống Mỹ Barack Obama trong lúc các bộ trưởng quốc phòng và tài chánh Phi đang
đi thăm nước Mỹ. Ðặc biệt, ông phản đối những lời tuyên bố của Duterte nói sẽ bỏ
Mỹ để mua vũ khí của Nga và Trung Cộng: “Có phải chúng ta đang xóa bỏ bao nhiêu
thập niên cộng tác quân sự, các chiến thuật có hiệu quả, các loại vũ khí phù hợp
với nhau, và tình đồng đội thân thiết một cách dễ dàng như thế? Chỉ vì DO30 nói
như thế hay sao?”
Cựu Tổng Thống Fidel Ramos là người đầu tiên lên tiếng đả
kích ông Duterte. Có lẽ vì Ramos được ông Duterte kính trọng, đã được chính ông
Ramos khuyến khích ra ứng cử làm tổng thống. Ông Duterte từng nhờ ông Ramos
đóng vai sứ giả đi qua Tàu, một chuyến đi không có kết quả nào. Nghe những lời
ông Duterte đả kích Mỹ và tỏ ý muốn thân thiện với Trung Quốc, giới lãnh đạo Bắc
Kinh không tỏ ra săn đón. Vì họ cũng biết đa số dân Philippines rất thân Mỹ.
Năm ngoái, di dân Filipino và công dân Mỹ gốc Phi đã chuyển về nước 30 tỷ đô
la, đứng hàng thứ ba sau Ấn Ðộ (US$72 tỷ) và Trung Quốc (US$64 tỷ). Tập Cận
Bình cũng biết rằng ông Duterte tánh tình bất định không thể bỏ vốn vào ông ta
được, và dân Philippines có quyền bỏ phiếu, vị tổng thống sau sẽ quay về chính
sách thân Mỹ.
Ngoài ông Ramos, chưa thấy nhà chính trị nào, kể cả các cựu
tổng thống khác, lên tiếng chỉ trích ông Duterte về chiến dịch bắn giết hơn
3,000 người ghiền ma túy mà không đem xét xử theo luật lệ. Ðiều quan trọng hơn
nữa, là các chức sắc trong Giáo Hội Công Giáo cũng chưa lên tiếng, dù giáo hội
đã từng lật đổ hai vị tổng thống Phi (Ferdinand Marcos và Joseph Estrada) sau
khi hô hào dân chúng biểu tình đòi Quyền Dân. Tình trạng im lặng trong giới
chính trị và tôn giáo có thể hiểu được, vì hiện nay 84% dân chúng Phi ủng hộ
chiến dịch tàn sát của ông Duterte. Linh Mục Joel Tabora, thuộc dòng tên
(Jesuit), ở thị xã Davao, nói với hãng tin Reuters rằng, “nhiều người bị giết
chết, nhưng mặt khác lại có hàng triệu người hài lòng.”
Nhưng sẽ tới lúc người đa số dân Philippines sẽ cảm thấy lo
sợ cho tính mạng của họ nếu tình trạng giết người tiếp tục, đe dọa tất cả mọi
người. Họ sẽ thấy, như ông Ramos mới vạch ra, rằng Tổng Thống Duterte đã lãng
quên nhiều vấn đề quan trọng hơn trong cuộc sống của họ. Trong hai năm qua,
kinh tế Philippines tăng trưởng cao nhất ở Châu Á, cao hơn cả Trung Quốc. Ðó là
nhờ các chính sách cởi mở của cựu Tổng Thống Benigno Aquino với một chế độ dân
chủ ổn định. Nhưng tình trạng ổn định trên đang bị đe dọa khi chính quyền cũng
coi thường luật pháp mà chính ông tổng thống làm gương xấu.
Ngày 18 Tháng Tám vừa qua, nghe mấy người dân than phiền bộ
máy hành chánh chậm chạp, họ phải đi từ bàn giấy này qua văn phòng khác, ông
Duterte nói, “Giết chúng đi! Tôi sẽ lo cho!” Gần đây, ông Duterte còn đe dọa
các xí nghiệp, về thủ đoạn sa thải nhân viên vào làm trong vòng 5 tháng rồi
thuê người mới, để khỏi phải đóng những khoản thuế an sinh xã hội cho họ nếu
làm việc hơn 5 tháng. Ông nói: “Hãy lựa chọn: Hoặc chấm dứt thói đó, hoặc tôi sẽ
bắn! Tôi là tổng thống!” Khi nhìn thấy những đôi mắt kinh ngạc của cử tọa trước
lời nói của mình, ông Duterte vội nói chữa: “Ðó là tôi nói tượng trưng thôi!”
Nhưng các nhân viên dưới quyền đã bắt chước.
Ông Nicanor Faeldon, tân tổng giám đốc thuế hải quan, nói
chuyện với Phòng Thương Mại và Công Nghiệp người Phi gốc Hoa, về nạn nhân viên
quan thuế tham nhũng: “Nếu tôi không đụng được tới bọn chúng theo đường lối hợp
pháp, tôi sẽ đem bắn bỏ, từng đứa một!”
Fidel Ramos đã cảnh cáo ông Duterte rằng không thể duy trì
tình trạng bất chấp luật pháp đó, vì giới đầu tư sẽ lo sợ, kinh tế sẽ xuống.
Người đầu tư, người Phi hay người ngoại quốc, đều biết việc kinh doanh chỉ phát
triển nếu xã hội được bảo đàm sống trong vòng pháp luật. Người dân Philippines,
dù ghét bọn bán ma túy đến mấy, cũng không thể đồng ý sống quá lâu trong tình
trạng vô pháp, vô thiên. Nhất là khi họ nhìn thấy có những người vô tội trong
hàng ngàn người bị giết, họ sẽ lo sợ cho của chính bản thân mình. Khi đó, những
nhà lãnh đạo chính trị và tôn giáo sẽ lên tiếng cùng dân chúng Philippines đòi
ông Duterte chấm dứt cảnh điên khùng, náo loạn hiện nay.
Nguồn:
www.nguoi-viet.com
www.nguoi-viet.com

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét