Trần Trung Đạo
Ngân sách quốc phòng của Trung Cộng khác nhau tùy theo nguồn
ước lượng. Theo công bố chính thức của Trung Cộng, ngân sách quốc phòng năm
2014 là 131.5 tỉ đô la nhưng theo Stockholm International Peace Research
Institute năm 2013 Trung Cộng đã dành 188 tỉ đô la cho chi phí quốc phòng.
Trung Cộng có quân đội hiện dịch 2.3 triệu quân với 500 ngàn quân trừ bị. Trung
Cộng có kho vũ khí và phương tiện chiến tranh tối tân và hiện đại hơn tất cả
các quốc gia khác ở Á Châu. Cho dù tối tân và đông đảo bao nhiêu cũng không thể
so với 27 ngàn đầu đạn nguyên tử, các hạm đội hùng mạnh và 250 sư đoàn bộ binh
trang bị tận răng của Liên Xô trước ngày 25 tháng 12 năm 1991. Nhưng Liên Xô đã
đổ, rồi Trung Cộng cũng phải đổ.
Bao giờ Trung Cộng đổ?
Gordon Chang, nhà phân tích kinh tế chính trị đã làm việc 20
năm tại lục địa Trung Quốc, trong tác phẩm The Coming Collapse of China xuất bản
2001 tiên đoán Trung Cộng sẽ đổ vào năm 2011.
Lý do, theo Chang trong phần hỏi đáp về tác phẩm của ông, đã
viết: “Mao Trạch Đông, người sáng lập ra Trung Cộng, xây dựng một xã hội bất
bình thường và cô lập chính nó từ các quốc gia khác. Hệ thống đó có thể tồn tại
mãi cho đến khi Trung Cộng biệt lập từ thế giới, nhưng những người kế tục Mao
đã tìm cách mở cửa ra thế giới bên ngoài. Khi một quốc gia trở nên hội nhập nhiều
hơn với các quốc gia khác, một lực đẩy áp dụng cho toàn thế giới – chính trị,
kinh tế và xã hội – cũng ảnh hưởng Trung Cộng. Tại một điểm trong tiến trình này,
hệ thống bất bình thường của Mao sẽ bị bỏ rơi vì về căn bản không thích hợp với
vai trò mà Trung Cộng tìm kiếm trong hệ thống quốc tế. Một thời gian ngắn,
chính phủ Trung Cộng sẽ không còn khả năng để đáp ứng với các thách thức của một
xã hội mở rộng và năng động”.
Trung Cộng không đổ như Gordon Chang đoán.
Thận trọng hơn Gordon Chang, công ty Strafor, một công ty
thông tin tình báo chiến lược toàn cầu hiện do George Friedman làm Chủ tịch Chấp
hành, trong Dự đoán Thập niên công bố ngày 21 tháng Giêng, 2010 cho rằng nền
kinh tế Trung Cộng sẽ đổ trong vòng 10 năm tới. Trả lời thay mặt cho Strafor,
Peter Zeihan, phó chủ tịch công ty, giải thích lý do: “Chúng tôi đã phân tích vấn
đề này trước đây về một hệ thống kinh tế Trung Quốc bất ổn và chúng tôi nghĩ sự
bất ổn đó đạt điểm vỡ khi các mâu thuẫn nội tại của Trung Quốc bùng ra và tan
nát”.
Bước vào năm thứ năm của thập niên, Trung Cộng vẫn chưa đổ
theo ước tính của Strafor.
Tuy nhiên, dù không xảy ra như Gordon Chang dự đoán hay chưa
xảy ra như Strafor ước tính, cả hai và rất đông các nhà phân tích kinh tế chính
trị, đều có một nhận xét căn bản rất giống nhau rằng Trung Cộng sớm muộn cũng sẽ
đổ vì phải đương đầu với những khó khăn không thể vượt qua.
Những vấn đề của Trung Cộng
Dân số già nua
Dân số tại các quốc gia tiên tiến có khuynh hướng tăng chậm
và điều này có nghĩa tỉ lệ người cao tuổi ngày tăng cao so với thế hệ vừa sanh.
Thế nhưng, tại Trung Cộng mức độ chênh lệch đó cao nhất trên thế giới. Giai đoạn
hòa bình sau năm 1949 với chính sách kiểm soát dân số còn tương đối lỏng lẻo là
cơ hội cho một số rất đông dân được sinh ra. Lớp người này sau đó trở thành lực
lượng lao động chính trong giai đoạn hội nhập vào thế giới đầu thập niên 1980,
giúp thúc đẩy nền kinh tế và giữ chi phí y tế an sinh xã hội thấp. Người dân
trong giai đoạn này làm nhiều nhưng tiêu ít. Điều kiện đó đang bị đảo ngược. Hiện
nay Trung Cộng là xã hội tiêu thụ nhưng có ít trẻ con hơn người già.
Theo ước tính của đề án PewResearch Global Attitues Project,
năm 2050 Trung Cộng sẽ chỉ tăng 25 triệu so với 400 triệu của Ấn Độ. Các phân
tích dân số ước tính Trung Cộng đang trở nên quốc gia không chỉ già nhất thế giới
mà còn già nhanh nhất thế giới. Trong thời gian vài năm nữa, Trung Cộng sẽ là
viện dưỡng lão khổng lồ. Một quốc gia già nua có nghĩa các chi phí an sinh xã hội,
dịch vụ y tế cũng gia tăng một cách tương ứng và là một gánh nặng không chịu nổi
cho đất nước 1.4 tỉ dân. Lực lượng lao động phần lớn được dùng trong giai đoạn
sản xuất dây chuyền, thiếu sáng tạo kỹ nghệ mang tính tiên tiến và khai phá. Phần
lớn hàng hóa, dù tiêu dùng hay kỹ thuật cao cấp cũng được phát minh, sáng chế từ
nước khác.
Tham nhũng
Tham nhũng xảy ra ở mọi quốc gia trên thế giới nhưng tại các
nước do đảng CS cai trị tham nhũng không chỉ trầm trọng mà còn có tính đảng.
Gọi là tính đảng bởi vì tình trạng tham nhũng phát sinh ngay
trong lòng cơ chế chính trị, do cơ chế nuôi dưỡng, tràn lan sang các bộ phận của
hệ thống và dần dần làm hư thối toàn xã hội. Từ Giang Trạch Dân đến Hồ Cẩm Đào
đều đưa mục tiêu chống tham nhũng lên hàng đầu nhưng cả hai đều biết tham
nhũng sẽ tồn tại cùng với sự tồn tại của đảng CS. Các chương trình chống tham
nhũng “đầu voi đuôi chuột” được phát động ồn ào và đầu hàng chỉ sau 18 tháng.
Lý do, bịnh ung thư tham nhũng lan quá rộng và quá sâu đến các bộ phận sinh tử
của đất nước, nhất là trong quân đội.
Sự phân cách giàu nghèo xảy ra tại hầu hết các nước phát triển,
trong đó, một vài phần trăm người dân sở hữu một nguồn lớn của cải xã hội. Tại
Trung Cộng, chỉ một phần trăm trong tổng số trên một tỉ người sở hữu 40 phần
trăm của cải. Điều khác giữa Trung Cộng và các quốc gia tư bản là số tài sản mà
một phần trăm nắm giữ tại Trung Cộng là do tham ô, hủ hóa, là máu xương, mồ hôi
nước mắt của người dân làm ra.
Thiếu tính chính danh lãnh đạo đất nước
Theo tác giả Ross Terrill trong tác phẩm The New Chinese
Empire tại Trung Cộng chủ quyền của con người không tồn tại ngay cả trong lý
thuyết chứ đừng nói chi là thực tế. Mọi quyền hạn đều tập trung trong tay đảng
nhưng không ai bầu đảng CS, không ai trao cho đảng quyền lãnh đạo. Trong thời kỳ
mới mở cửa, người dân tập trung xây dựng cuộc sống sau khi vừa bước ra khỏi thời
tem phiếu nên có khuynh hướng chấp nhận hay không quá quan tâm đến việc ai lãnh
đạo mình nhưng thái độ đó đang thay đổi nhanh chóng.
Tại Trung Cộng không có một cơ quan, đoàn thể xã hội nào mà
không đặt dưới sự lãnh đạo của đảng CS. Mặc dù quốc gia có nhiều ngàn tờ báo
nhưng không có tờ báo nào đưa vấn đề chính sách ra bàn cãi. Khi mức độ hội nhập
vào thế giới gia tăng sự bất mãn trong quần chúng đối với đảng và nhà nước CS
cũng gia tăng. Theo giáo sư David Shambaugh, đại học George Washington, mức độ
trấn áp hiện nay tại Trung Cộng lên cao nhất kể từ năm 1989.
Bất ổn xã hội
Theo Gini Index, tiêu chuẩn đo lường mức độ mất cân xứng
trong việc phân phối lợi tức gia đình, Trung Cộng là một trong số mười phần
trăm mất cân xứng nhất trên thế giới. Hiện nay các sinh viên tốt nghiệp đại học
không có công ăn việc làm tốt như các thế hệ sinh viên trước đây.
Các thành phần giàu có đang tìm cách chuyển tiền ra nước
ngoài để mua tài sản cố định và tìm cách định cư. Theo thống kê của Shanghai ‘s
Hurun Research Institue thực hiện vào tháng Giêng, 2014, có đến 64 phần trăm
trong số 393 người giàu có được thăm dò đang tính hay sẽ tính di chuyển ra nước
ngoài. Mỗi năm tại Trung Cộng có 200 ngàn cuộc biểu tình trong các mức độ và
hình thức khác nhau, từ những cuộc biểu tình đẫm máu ở Tây Tạng, Xinjiang cho đến
các đình công nhỏ trong các công ty.
Xã hội bưng bít Trung Cộng không thể thích nghi với thế giới
luôn đổi thay và sinh động. Các chính sách tự diễn biến trong suốt 25 năm qua của
các lãnh đạo Trung Cộng đều có tính cách chiến thuật, phòng thủ, vá víu từng
giai đoạn. Trung Cộng gặp ít nhiều may mắn về cung ứng hàng hóa rẻ cho thị trường
thế giới trong giai đoạn đầu của toàn cầu hóa nhưng về lâu dài khi mức cung cầu
được bão hòa, mức độ phát triển kinh tế sẽ chậm lại. Các lãnh đạo Trung Cộng biết
điều đó nhưng biết là một chuyện mà vượt qua được hay không là chuyện khác. Đổi
mới quá xa Trung Cộng sẽ trở thành Liên Xô năm 1991 mà không đổi mới cách mạng
cũng sẽ bùng vở từ trong lòng quần chúng.
Ô nhiễm
Đây là lãnh vực mà Trung Cộng giữ kỷ lục hàng đầu thế giới
trong nhiều năm chưa có đối thủ tranh giành được. Điều kiện an toàn hầm mỏ,
Trung Cộng cũng được vào mức tệ hại nhất thế giới. Nước, không khí, kỹ nghệ bị
ô nhiễm là nguồn của các bịnh ung thư và các bịnh liên quan đến bộ phận hô hấp.
Tuy che đậy, chính phủ Trung Cộng phải thừa nhận 70% sông, hồ bị ô nhiễm. Năm
2007, World Bank trong một tổng kết đã tố cáo tình trạng ô nhiễm tại Trung Cộng
là lý do cho 760 ngàn trẻ em chết non và các bệnh hô hấp khác.
Hai tác giả Joseph Kahn và Jim Yardley của New York Times
trong bài điều tra năm 2007 cho rằng tình trạng ô nhiễm đe dọa vai trò lãnh đạo
của đảng CSTQ. Cũng theo bài điều tra này, 500 triệu người dân Trung Quốc không
có nước uống an toàn vệ sinh. Chỉ vỏn vẹn 1 phần trăm dân chúng thở không khí với
mức độ trong lành tương tự như một người dân Âu Châu thở. Đảng và nhà nước CSTQ
công bố hàng loạt các chương trình bảo vệ môi trường nhưng không đạt kết quả bởi
vì người dân không có quyền góp ý và báo chí không được phép phê bình.
Chủ trương của Mỹ trước viễn ảnh Trung Cộng đổ: một chính
sách hai phương cách (dual-track policy)
Vì có nhiều ẩn số chưa giải đáp nên không ai có thể có một
câu trả lời dứt khoát Trung Cộng sẽ chuyển hóa qua tự do dân chủ trong hòa bình
hay sẽ trở thành một hay nhiều nước tự do sau một cuộc chiến tranh đẫm máu. Để
đáp ứng cả hai tình huống, Mỹ áp dụng một chính sách hai phương cách
(dual-track policy) đối với Trung Cộng.
Giáo sư Aaron L. Friedberg, thuộc đại học Princeton và
nguyên Phụ tá An ninh Quốc gia tại văn phòng Phó Tổng Thống vào năm 2005, giải
thích chính sách này gồm hai mặt: vừa hợp tác xuyên qua ngoại giao, mậu dịch,
khoa học kỹ thuật và văn hóa giáo dục nhưng đồng thời cũng tăng cường quân sự để
đáp ứng với sự gia tăng quân sự của Trung Cộng trong vùng Đông Á qua các hợp
tác quân sự với Úc, Nhật, Nam Hàn và Philippines.
Khả năng tốt đẹp nhất cho Mỹ và nhân loại là thông qua mậu dịch
và hợp tác, Mỹ sẽ thúc đẩy Trung Cộng từng bước chuyển hóa sang xã hội tự do.
Tuy nhiên, sau mấy chục năm theo đuổi từ Nixon đến Obama, mục đích giải phóng
chính trị trong hòa bình cho Trung Cộng ngày càng xa thêm.
Sự thất bại của chủ trương một chính sách hai phương cách
(dual-track policy)
Chủ trương chính sách hai phương cách (dual-track policy) với
Trung Cộng đã chứng tỏ không thành công. Mặc dù không công khai tuyên bố, mục
đích của Trung Cộng là làm bá chủ biển Đông, và điều đó đi ngược lại quyền lợi
tối quan trọng của Mỹ và đông minh tại Á Châu.
Về mặt đối nội, cải cách chính trị sẽ diễn ra tại Trung Cộng
trước mắt cũng như lâu dài. Kinh nghiệm đổi mới tại Liên Xô trước năm 1991 cho
lãnh đạo CSTQ biết đổi mới quá đà sẽ dẫn đến những phản ứng xã hội ngoài tầm kiểm
soát của đảng.
Về mặt bang giao quốc tế, Trung Cộng không hành xử với tư
cách một cường quốc có trách nhiệm, cụ thể qua việc Bắc Hàn thử nghiệm hỏa
tiễn tầm xa và việc Iran thí nghiệm nguyên tử. Ngoài ra, trong lúc Mỹ cắt giảm
ngân sách quốc phòng, Trung Cộng lại gia tăng với mục đích nắm phần ưu thế, ít
nhất tại vùng Đông Á Châu. Lãnh đạo Trung Cộng mặc dù mạnh về kinh tế nhưng
luôn sống trong nỗi bất an bị Mỹ bao vây và lật đổ.
Cách mạng bạo động
Lịch sử Trung Quốc cho thấy rất ít khi một biến cố chính trị
diễn ra trong êm đẹp. Khả năng rất thấp cho một cuộc cách mạng nhung, cách mạng
da cam, hoa lài diễn ra tại Trung Cộng. Cách mạng tại Trung Cộng sẽ là cách mạng
máu. Vũ khí của giới cầm quyền dù có hiện đại bao nhiêu cũng không thể ngăn chận
được sức mạnh của toàn dân khi họ đã quyết tâm đứng dậy.
Một yếu tố mà lãnh đạo Trung Cộng không dự đoán được là sự
phẩn uất bùng nổ của 1.4 tỉ dân. “Năm nọc độc” như bộ máy tuyên truyền Trung Cộng
gọi gồm Đài Loan, Tây Tạng ly khai, thiểu số Uighurs, Falun Gong, các nhà tranh
đấu dân chủ, trong đó bốn “nọc độc” nằm ngay trong lục địa và sẽ trở thành lực
lượng quyết định số phận của đảng CSTQ.
Mặc dù phong trào CS trên phạm vi thế giới không còn tồn tại,
sự cách ngăn về ý thức hệ giữa Mỹ và Trung Cộng quá lớn để đặt qua một bên bởi
vì ý thức hệ ảnh hưởng đến sự tin tưởng giữa hai chính phủ. Điều rõ ràng rằng nếu
Trung Cộng là một quốc gia dân chủ, sự xung đột quyền lợi sẽ không trầm trọng
như xung đột giữa Mỹ dân chủ tự do và Trung Quốc độc tài CS. Khi cách mạng bùng
nổ, Mỹ và Tây Phương, vị lợi ích kinh tế chính trị, sẽ ủng hộ các lực lượng dân
chủ.
Phản ứng của lãnh đạo Trung Cộng trước thời điểm đổ
Sinh mạng của chế độ CSTQ gắn liền với phát triển kinh tế. Từ
1980 đến 2011 nền kinh tế Trung Cộng tăng trưởng trung bình 10 phần trăm mỗi
năm. Mức phát triển đó không bao giờ trở lại. Nhà phân tích Bob David của tờ
The Wall Street Journal nhận định trong mười năm tới kinh tế Trung Cộng chỉ
phát triển từ 3.9 phần trăm. Một số nhà phân tích khác bi quan hơn khi cho rằng
kinh tế Trung Cộng chỉ tăng 1.6 đến 1.7 phần trăm. Mức phát triển đó là một mức
chậm tại các nước kỹ nghệ nhưng là một tai họa nếu xảy ra tại Trung Cộng.
Điều gì sẽ xảy ra? Trung Cộng theo lý thuyết buộc sẽ giảm cường
độ các xung đột và tranh chấp với các nước láng giềng để tập trung giải quyết
các vấn đề nội bộ. Tuy nhiên, theo Andy Morimoto phân tích trong Can China Fall
Peacefully? đăng trong The National Interest ngày 19 tháng 11, 2014, lúc đó
Trung Cộng sẽ phát động chiến tranh để hợp thức hóa vai trò lãnh đạo của đảng
CS.
Bằng chứng, trong thập niên 1950, Trung Cộng thay vì tập
trung tái thiết kinh tế sau cuộc chiến tranh dài, đã phát động chiến tranh Triều
Tiên để củng cố vai trò của đảng. “Sự xúi dục của nước ngoài” thường là bình
phong để thanh trừng nội bộ đảng. Edward Wong, sử gia về Trung Quốc, trên New
York Times ngày 11 tháng 11, 2014 trong bình luận In New China, ‘Hostile’ West
Is Still Derided, Tập Cận Bình trong khi trải thảm đỏ chào đón TT Mỹ Barack
Obama, cùng lúc đã ca ngợi blogger Zhou Xiaoping như có “tinh thần tích cực” vì
blogger này đã viết bài chống Mỹ.
Cũng theo Andy Morimoto, làm việc tại Hội Đồng Chicago Về
Các Vấn Đề Thế Giới, “viễn ảnh hòa bình tại Á Châu không nhiều hứa hẹn” và ông
đề nghị chính phủ Mỹ thay vì dùng hai phương cách nên tập trung vào việc tăng
cường quân sự tại Á Châu bởi vì tiên đoán hợp lý nhất vẫn là chiến tranh sẽ
bùng nổ trong tương lai.
Lối thoát của Việt Nam
Để giới hạn hay giảm nhẹ mức ảnh hưởng của chiến tranh, chọn
lựa duy nhất của Việt Nam là phải thoát ra khỏi quỹ đạo Trung Cộng trước khi
Trung Cộng đổ. Không có cánh cửa nào khác hơn là dân chủ. Tuy nhiên lãnh đạo CS
Việt Nam không có khả năng đưa đất nước ra khỏi quỹ đạo Trung Cộng bằng con đường
dân chủ.
Stalin, trong buổi họp với Mao và Hồ Chí Minh tại Moscow giữa
tháng Giêng 1950, đã phó thác sinh mạng CSVN vào tay Trung Cộng. Từ đó, CSVN
hoàn toàn lệ thuộc vào Trung Cộng không chỉ phương tiện chiến tranh, kinh tế,
quốc phòng, hệ ý thức, cơ sở lý luận mà cả cách nói, cách ăn, cách mặc. Đọc các
tài liệu quốc tế trong thời kỳ chống Pháp để thấy Mao gần như đơn phương quyết
định mọi hoạt động quân sự của Việt Minh kể cả việc chọn ngày, chọn tháng cần
phải chiếm cho được Điện Biên Phủ. Máu xương của bao thanh niên Việt Nam đổ xuống
trong chiến tranh chống Pháp trong hàng ngũ Việt Minh có thể phát xuất từ lòng
yêu nước chân thành nhưng đã bị CSVN và CS quốc tế lợi dụng từng nắm xương, từng
giọt máu.
Và hôm nay, Trung Cộng là mảnh ván duy nhất còn lại để lãnh
đạo CSVN bám vào. Dù thỉnh thoảng vẫn giả giọng hát bài ca yêu nước, thương
dân, lãnh đạo CS biết không có mảnh ván Trung Cộng, chế độ CSVN sẽ chìm. Chọn lựa
duy nhất cho một Việt Nam dân chủ vẫn thuộc về các thành phần Việt Nam yêu nước
và không Cộng Sản.
Bài học Latvia độc lập dân chủ trước khi Liên Xô đổ
Latvia là quốc gia nhỏ, hiện theo thể chế Cộng Hòa vùng
Baltic, thủ đô Riga, có dân số thống kê năm 2010 là 2 triệu người, có chung
biên giới với Estonia, Lithuania, Belarus và Nga. Latvia độc lập năm 1918,
nhưng bị Liên Xô chiếm năm 1940, bị Đức Quốc Xã chiếm năm 1941, bị Liên Xô chiếm
lần nữa năm 1944 và sau đó trở thành nước CS trong hệ thống Liên Xô mãi cho đến
khi chính thức độc lập năm 1991. Trước khủng hoảng kinh tế thế giới 2008,
Latvia là quốc gia có mức phát triển kinh tế nhanh nhất Châu Âu. GPD trên đầu
người năm 2013 của Latvia là 15,375 đô la. Hiện nay, Latvia hội viên của NATO,
Liên Hiệp Châu Âu (EU), WTO, UN, IMF và nhiều tổ chức quốc tế khác.
Bằng việc chấp nhận Tuyên Bố về Tái Lập Nền Độc Lập của Cộng
Hòa Latvia (The Declaration on Restoration of Independence of the Republic of
Latvia), Latvia chính thức thoát ra khỏi quỹ đạo Liên Xô ngày 4 tháng 5 năm
1990, hơn một năm rưỡi trước khi Liên Xô đổ.
Lãnh đạo của nền cộng hòa Latvia khẳng định họ không phải là
một nước cộng hòa tân lập mà kế tục chế độ cộng hòa được thành lập từ 1918. Mặc
dù đại đa số thành viên bỏ phiếu hay chấp nhận bản tuyên bố chưa sinh ra trong
giai đoạn lịch sử 71 năm trước đó, họ biết rằng lịch sử Latvia là một giòng
sông, có lúc êm đềm, có khi gềnh thác nhưng liên tục chảy. Giọt nước Latvia của
thời điểm 1990 đã bắt đầu từ thượng nguồn Latvia năm 1918 đầy hy sinh gian khổ
qua tay Hitler và Stalin, hai lãnh tụ độc tài tàn ác nhất trong lịch sử loài
người.
Mặc dù hiện nay Latvia có nhiều đảng, tổ chức chính trị
nhưng trong thời điểm 1990, các lãnh đạo phong trào dân chủ Latvia theo đuổi
các mục tiêu hết sức cụ thể và sáng suốt:
(1). Tập trung mọi thành phần dân tộc dưới một mặt trận duy
nhất là Phong Trào Dân Tộc Latvia (Latvian People’s Front) nhằm theo đuổi chỉ một
mục tiêu là loại bỏ chế độ CS tại Latvia và thoát khỏi quỹ đạo Moscow.
(2). Kế tục nền Cộng Hòa đã ra đời năm 1918 thay vì thành lập
quốc gia mới.
(3). Dứt khoát đứng về phía Tây Phương dân chủ ngay từ ngày
đầu tuyên bố độc lập để sau đó được trở thành hội viên của Liên Hiệp Âu Châu
(European Union) và thành viên của NATO.
(4). Vận dụng nhưng không bị gạt gẫm trước mọi cải tổ kinh tế
chính trị của Mikhail Gorbachev.
(5). Từ chối đề nghị của Boris Yeltsin tham gia vào Khối Thịnh
Vượng chung cùng với 11 quốc gia cựu Liên Xô trong hội nghị tại Kazakhstan để rồi
khối này bị cuốn vào vòng kiểm soát của Nga cho đến hôm nay.
Trong số 138 đại biểu bỏ phiếu chấp thuận bản Tuyên Bố về
Tái Lập Nền Độc Lập của Cộng Hòa Latvia buổi sáng ngày 3 tháng 5 năm 1990 không
phải đều có một quá khứ giống nhau nhưng cùng chia sẻ một ước vọng tương lai
tươi đẹp cho dân tộc họ. Dân số Latvia chỉ vỏn vẹn 2 triệu người nhưng đã thắng
Liên Xô hùng mạnh gấp ngàn lần hơn bởi vì không có sức mạnh nào mạnh hơn sức mạnh
của đoàn kết dân tộc.
Mọi chế độc chà đạp lên quyền con người sớm hay muộn đều phải
đổ. Ismail Enver Pasha của Ottoman, Hitler của Đức Quốc Xã, Lenin, Stalin và
các lãnh đạo CS Liên Xô, Mengistu Haile Mariam của Ethiopia v.v.. đã đổ, các quốc
gia toàn trị còn lại như Trung Cộng, CSVN rồi cũng sẽ phải đổ. Một người yêu nước,
khôn ngoan, thức thời là người biết chọn một chỗ đứng, một hướng đi về phía dân
tộc để tranh đấu và nếu cần để chết vì tương lai tự do, dân chủ và thịnh vượng
cho con cháu mai sau.
Trần Trung Đạo
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét