Nếu xảy ra cuộc chiến cục bộ giữa TQ và VN, thì VN sẽ “sặc máu mũi”
Về ý kiến của Chủ tịch nước Trần Đại Quang trong bài diễn
văn ở Singapour :
« Những diễn biến đáng quan ngại gần đây trong khu vực và
trên Biển Đông, đã và đang tác động tiêu cực đến môi trường an ninh khu vực, nhất
là tự do, an ninh, an toàn hàng hải, hàng không, có nguy cơ làm xói mòn lòng
tin, ảnh hưởng đến tiến trình hợp tác khu vực. Nếu để xảy ra mất ổn định, nhất
là xung đột vũ trang thì không có người thắng, người thua, mà tất cả cùng thua.
»
Tôi có ý kiến hơi khác, nếu không nói là trái ngược, với nhận
định của ông chỉ tịch nước cũng như các học giả tham gia bàn tròn thứ năm của
BBC. Bởi vì « chiến tranh » nếu xảy ra, khi nói đến việc « tất cả cùng thua »,
thì người nói phải xác định được cuộc chiến tranh đó diễn ra giữa ai với ai và
đối tượng chiến tranh là cái gì ?
Cuộc chiến tranh đó xảy ra thế nào, mọi người làm gì biết được
?
Điều có thể là sác xuất chiến tranh giữa VN và TQ là cao, do
việc TQ đòi « thu hồi các vùng lãnh thổ về đất mẹ » (ở Trường Sa).
Nhưng cuộc chiến này (nếu xảy ra) thì không hẵn sẽ đe dọa đến
an ninh hàng không, hàng hải trong khu vực.
Các đảo TS thuộc về VN hay TQ, đối với các nước có quan hệ,
không phải là điều quan trọng. Điều quan trọng là nước có chủ quyền (VN hay TQ)
làm cái gì trên các đảo này ?
Giả sử rằng, sau khi chiếm các đảo TS, TQ tuyên bố sẽ tuân
thủ phán quyết ngày 12-7 của Tòa trọng tài quốc tế, thì Mỹ, Nhật hay các đại cường
khác sẽ không can thiệp, chiến tranh sẽ « cục bộ », không lan rộng.
Trước đây, người ta nghĩ rằng VN có khả năng « quấy rối » ở
Biển Đông, như cho tàu cao tốc đánh chặn các tàu hàng, để làm « chảy máu » TQ.
Điều này sẽ không bao giờ xảy ra. VN không chứng minh được
chủ quyền ở HS và TS, thì sẽ không vịn vào yếu tố « tự vệ chính đáng ». Mà khi
không có được yếu tố chính đáng thì Mỹ, Nhật… và các nước quan hệ không có lý
do can thiệp. Vụ TQ thảm sát ở TS 1988, LHQ im lặng, cả thế giới quay lưng. Đó
là một bài học.
Tức là, nếu cuộc chiến xảy ra trong tình huống đó thì « VN sặc
máu mũi ». Mà không chừng việc « chảy máu mũi » này sẽ làm cho VN chảy máu đến
chết.
Chiến tranh chỉ có thể mở rộng nếu đảng CSTQ thực thi nhiệm
vụ « thống nhứt đất nước », quang phục lại Trung quốc. Tức đánh chiếm một lượt
Đài Loan, quần đảo Điếu Ngư và TS. Điều này khó có thể xảy ra, ngoại trừ việc
Đài Loan tuyên bố độc lập.
Nhưng nếu ta xem xét lại các « lý thuyết quốc phòng » của TQ
thông qua các « sách trắng », mục tiêu của việc gia tăng ngân sách quốc phòng của
TQ là nhằm tối tân hóa không quân và hải quân với mục tiêu « thắng một cuộc chiến
cục bộ ».
Lúc đó việc chiếm các đảo TS của TQ xem ra còn dễ dàng hơn
việc Nga chiếm Crimée.
Có một điều mà các học giả quên nhắc, là các « nguy cơ »
truyền thống và phi truyền thống mà ông chủ tịch nước cho là « của thế giới » :
"Tranh chấp tài nguyên, chủ quyền lãnh thổ, biển, đảo… chiến
tranh mạng, làn sóng di cư, an ninh nguồn nước, an ninh năng lượng, an ninh
lương thực, ô nhiễm môi trường, biến đổi khí hậu..."
Thực ra là « nguy cơ » của VN (chớ không phải của thế giới
được).
Nội bộ còn tranh chấp quyền lợi, xã hội thì tham nhũng… là
những « nguy cơ » khủng (mà các nước không có).
Nguồn: FB Nhân Tuấn Trương
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét