Dạ Lãm
Vai trò của Truyền thông nhà nước – Kỳ 3: Bài toán Internet,
Khó hay dễ?
Dạ lãm, dịch từ
Breaking the News:The Role of State-Run Media, Christopher Walker và Robert W.
Orttung, Project Muse
Không thể ngăn chặn hoàn toàn thế giới khách quan
Hiện nay, các nhà cầm quyền độc tài và các cận thần của mình
đã nhận ra rằng cần phải cố gắng kiểm soát mạng Internet như đã làm với truyền
hình. Thế giới vận động tự do của truyền thông và diễn ngôn trực tuyến đang
ngày một bùng phát đã khiến họ lo ngại.
Để có thể chạm tay vào nó, lực lượng tuyên truyền và kiểm
duyệt của nhà nước đã chuyển sang các phương pháp đã kiểm chứng được tính hữu dụng
trong việc “quản lý” truyền thông truyền thống. Tuy nhiên, nhiệm vụ ở đây không
giống nhau: Cố gắng kiểm soát nội dung chính trị quan trọng của một mạng lưới
truyền hình trung ương là điều dễ dàng hơn rất nhiều so với việc kiềm chế lượng
thông tin tương tự trên mạng trực tuyến.
Dù vậy, các chính quyền độc tài đang thể hiện một quyết tâm
mạnh mẽ và mối quan tâm sâu sắc đối với việc đổi mới nhằm đạt được những mục
tiêu trên. Cũng như đối với truyền thông truyền thống, những biện pháp hạn chế
đang được thử nghiệm không được xây dựng để ngăn chặn mọi thứ, mà thay vào đó
là chủ yếu nhằm ngăn cản tin tức về chính trị hoặc những vấn đề nhạy cảm thường
được công chúng quan tâm.
Khi việc sử dụng và thâm nhập Internet ở các nước độc tài
gia tăng –với tấm gương trước mắt là Nga và thế giới Arab khi công cụ trên nền
tảng Web thể hiện tính hiệu quả của khi được dùng để tổ chức các cuộc biểu tình
quy mô lớn – các chính phủ độc tài đang làm việc chăm chỉ hơn bao giờ hết để
tìm cách cản trở những thông tin chính trị đáng tin cậy lưu thông trong không
gian mạng.
Sự lan tỏa của Internet ngày một đáng chú ý, và nhiều hệ thống
độc tài đã trở thành một phần của xu hướng – thực sự, chính phủ của họ có ít lựa
chọn trong vấn đề này trừ phi họ muốn thống trị một Bắc Triều Tiên tiếp theo.
Tăng trưởng kinh tế đòi hỏi phải “kết nối”. Vì thế ở quốc gia phát triển nhanh
nhưng độc đảng như Việt nam, đã có 40% dân số có thể truy cập Internet. Ở Belarus
(khét tiếng là “kẻ độc tài cuối cùng” của châu Âu), Kazakhstan, và Saudi
Arabia, con số thậm chí còn cao hơn với xấp xỉ 55%. Trung Quốc có 45% dân số
truy cập Internet và hiện có gần 600 triệu người dùng Internet và hơn 300 triệu
“tiểu blogger” (microbloggers), đa số họ sử dụng Sina Weibo (một trang mạng xã
hội rất phổ biến ở Trung Quốc, như facebook hay twitter ở các nước phương Tây).
Ở Nga, với việc vừa đạt con số 50% lượt truy cập Internet, truyền thông trên nền
tảng Web như TV Rain đang giúp phe đối lập mở rộng thêm đối tượng khán giả.
Sự bền bỉ của nền độc tài
Nếu Internet ngày càng phủ sóng rộng rãi, thì sự can thiệp
chính trị của chính quyền độc tài cũng vậy. Cho tới gần đây, Nga đã sử dụng các
phương pháp có tính “kỹ thuật tương đối tinh vi và phức tạp” được để định hình và gây ảnh hưởng tới thời điểm
và cách thức tiếp cận thông tin đến với người dùng, hơn là từ chối truy cập
hoàn toàn. Trong bối cảnh đó, một đạo luật vào năm 2012 của Nga đã cho phép
chính quyền đóng cửa các trang web với nội dung không phù hợp –cũng như một nghị định do Bộ Truyền thông và cơ
quan FSB (cơ quan kế thừa KGB) soạn thảo, nội dung yêu cầu các nhà cung cấp dịch
vụ Internet giám sát tất cả các lượt dùng Internet, bao gồm địa chỉ IP, số điện
thoại và tên người sử dụng – đánh dấu một bước lùi rõ ràng về tự do sử dụng
Internet.
Vào ngày 1 tháng 9 năm 2013, Nghị định 72 của Việt Nam đi
vào hiệu lực, một biện pháp đầy tham vọng tìm cách cấm người dùng trực tuyến
trong nước tham gia vào các cuộc thảo luận những sự kiện nóng hổi và chia sẻ
các bài báo. Chính quyền Trung Quốc đã có những bước đi đáng kể trong việc kiểm
duyệt trực tuyến và cũng đã trở thành một nhà phát triển hàng đầu các phương
pháp tinh vi để trấn áp việc trao đổi chính trị trực tuyến. Bắc Kinh sẵn sàng
chia sẻ kinh nghiệm của mình cho những chính quyền “đồng chí”, cụ thể gồm những
quốc gia như Belarus, Việt Nam và Zimbabwe. Ngay cả khi những nước như Belarus,
Việt Nam, Iran, Ả rập Saudi và các quốc gia vùng Vịnh cho thấy sự tăng trưởng
nhanh chóng trong việc truy cập Internet, tổ chức Freedom House vẫn đánh giá họ
đang trở nên kém tự do trực tuyến. Những đánh giá này chỉ ra rằng ở các nước
trên, một “Quy tụ tiêu cực” có thể diễn ra ở nội dung tin tức nào bị tăng cường
kiểm soát như truyền thông truyền thống đã và đang gặp phải.
Mặc dù Internet có vẻ có tính phổ quát, môi trường chính trị
và truyền thông riêng biệt của mỗi quốc gia sẽ định hình và hạn chế tác động mà
truyền thông trực tuyến mang lại. Môi trường chính trị tổng thể ở Nga và Trung
Quốc bao gồm việc thúc đẩy tự kiểm duyệt, phổ biến trong giới nhà báo làm việc
cho các hãng truyền thông nhà nước. Nhà nước cũng có thể trừng phạt các blogger
và người dùng Internet chỉ vì bày tỏ quan điểm “sai” trên mạng. Ví dụ vụ Alexei
Navalny, một blogger có tiếng và là một nhà hoạt động đã phơi bày những vụ tham
nhũng sâu rộng trong giới chức Nga và phải đối mặt với một tội hình sự – thứ mà
nhìn thế nào cũng thấy là một âm mưu – về
những cáo buộc tài chính không thỏa đáng, chứng minh cho một thủ đoạn thô lỗ
nhưng hiệu quả. Sự vắng bóng các phiên xét xử độc lập làm cho những đàn áp này
trở nên rất dễ dàng.
“Tác động trần”?
Tuy nhiên, trớ trêu thay, sự đa dạng và cởi mở của Internet
đối với bất kỳ chủ đề đối thoại hay tin tức nào cũng có thể làm tê liệt khả
năng truyền thông, vốn mới thoát khỏi sự kiểm soát của giới tinh hoa độc tài được
tổ chức tốt để giữ vững quyền lực. Truyền thông do nhà nước kiểm soát ca tụng
“sự nguyên trạng”. Nội dung trực tuyến thay thế có thể thách thức những bài tường
thuật do nhà nước kiểm soát theo cách đặc biệt, nâng cao nhận thức về những vấn
đề như môi trường, quan hệ giữa các dân tộc, tham nhũng, thất bại tư pháp, sai
sót trong chăm sóc y tế, vv… Nhưng những câu chuyện và lời chỉ trích khác nhau
này – kể cả khi bỏ qua việc thực sự tiếp cận được đông đảo công chúng khó khăn
đến thế nào – sẽ không nhất thiết sẽ
“thêm được dầu vào lửa” để thoát khỏi chế độ. Ví dụ, người Nga được tổ chức đòi
quyền lợi trong những trường hợp cụ thể – phản đối sự đánh mất một kho tàng kiến
trúc hay một công viên có giá trị kỷ niệm, hay đòi hỏi nâng cao dịch vụ chăm
sóc y tế – nhưng họ không được liên hiệp lại để thay đổi hệ thống chính trị tổng
thể, đặc biệt là sau cuộc đàn áp do Putin tiến hành hồi năm 2012.
Ở Trung Quốc, nhà chức trách đã tinh chỉnh kiểm duyệt
Internet bằng cách ngăn chặn bất kỳ nội dung nào (dưới bất kỳ hình thức nào) có
thể sẽ thúc đẩy sự vận động tiến tới xã hội. Ý tưởng này nhằm bắt giữ hay ngăn
chặn các hoạt động tập thể độc lập, có tính chu kỳ. ĐCSTQ đã nâng tầm nỗ lực
này lên một cấp độ mới vào tháng 9 năm
2013, khi họ bắt đầu một chiến dịch đàn áp khốc liệt các blog của các những người
đứng đầu nhóm bất đồng chính kiến.
Phần lớn trang web bị kiểm duyệt ở Trung Quốc, gồm các cổng
thông tin điện tử tư nhân như Sina.com làm theo các mệnh lệnh của đảng và nhà
nước. Nhưng họ làm bằng cách thông qua các chính sách của riêng họ, thậm chí dự
liệu trước các chỉ thị của ĐCSTQ. Những nhà toàn trị cổ điển đã tự mình làm điều
đó; trong khi các nhà độc tài hiện đại thích sử dụng nguồn lực bên ngoài, nếu
có thể, sử dụng các tác nhân thị trường để nâng cao năng lực kiểm duyệt.
Bắc Kinh vẫn có cán bộ kiểm duyệt. Nhưng như vậy vẫn chưa đủ,
vì thế họ đẩy công việc nặng nhọc này ra khối tư nhân nhằm chắc chắn rằng thành
công thương mại và thậm chí để tồn tại đòi hỏi những nỗ lực nhất định nhằm tuân
lệnh đảng cầm quyền.Trong cuộc gặp gỡ Mục tiêu Quốc gia, các công ty được khuyến
khích đổi mới. Twitter và các dịch vụ nước
ngoài khác từ chối tuân theo các tiêu chuẩn kiểm duyệt địa phương đơn giản là
đã bị gạt ra khỏi thị trường Trung Quốc rộng lớn.
Không chỉ vậy, Bắc Kinh, Moscow, và các chính phủ độc tài
khác đang gia tăng sử dụng các phương pháp thao tác trực tuyến tinh vi để tạo
ra “tiếng ồn trắng” như một cách gây bối rối cho những phe đối lập tiềm năng.
Tài khoản tự động, hay “robot”, được trực tiếp hoặc gián tiếp hỗ trợ bởi bộ máy
tuyên truyền của chính phủ, tấn công phong trào dân sự độc lập và phe phái
chính trị đối lập với mục đích làm rối ren tình hình khi các vấn đề chính trị
đang theo đó đang được thảo luận.
Cách đây không lâu, người ta cho rằng Internet có thể làm rò
rỉ thông tin khắp nơi, và chắc chắn sẽ dẫn theo thay đổi chính trị. Tuy nhiên,
có vẻ như những phương pháp để thuần phục ý kiến chính trị ở truyền thông truyền
thống đang được điều chỉnh phù hợp và áp dụng cho truyền thông mới với hiệu quả
ngày càng cao. Xu hướng “quy tụ tiêu cực” đã và đang gây nhiều ảnh hưởng sâu sắc, khi mà không gian dành cho phát biểu chính trị
trực tuyến co cụm lại và dịch chuyển về phía các phương tiên truyền thông ít tự
do hơn. Phạm vi của các biện pháp hạn chế, một số công khai, nhưng số khác tinh
tế và tinh vi đến nỗi Bắc Kinh, Moscow và những bản sao của họ đã sử dụng chúng
ở mức khiến chúng ta phải tự hỏi, liệu Internet có thể chống chọi lại được sự
xâm chiếm của những kẻ độc tài và giữ mình như một nền tảng mở cho thảo luận
chính trị ở các quốc gia độc tài hay không.
Còn tiếp
Nguồn:
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét