VietTuSaiGon
Những tín hiệu vui của một nền dân chủ - Khi Cộng sản tự ăn
đuôi của họ
Nhiều người cho rằng Việt Nam với mức dân trí không cao và sẽ
còn rất lâu mới chạm tay đến dân chủ, cũng như chế độ Cộng sản sẽ còn tồn tại rất
lâu tại Việt Nam do dân trí thấp. Nhất là sau vụ Formosa xả độc vào biển, mọi
việc vẫn chết lặng, người ta lại thất vọng hơn. Tôi thì lại nghĩ khác, chưa bao
giờ tôi thấy tin tưởng và an tâm như hiện tại. Sự tin tưởng và an tâm của tôi
không đến từ những phân tích hàn lâm, cũng không phải những thảo luận giấy bút
mà là thực tế tương tác, đi từ đầu đường xó chợ cho đến thị thành, tôi cảm nhận
được Việt Nam sẽ sớm chạm tay vào nền dân chủ đích thực. Và chưa bao giờ ý thức
dân chủ tại Việt Nam lại mạnh như hiện tại. Và tôi cũng rất mừng vì cây dân chủ
Việt Nam không bị chết non!
Vì sao tôi lại nói Việt Nam sớm chạm tay vào dân chủ? Và vì
sao cây dân chủ Việt Nam chưa bị chết non?
Ở câu hỏi thứ nhất vì sao Việt Nam sẽ sớm chạm tay vào dân
chủ, có ba dấu hiệu căn bản để nhìn thấy điều đó: Sự bất tín nhiệm của người
dân đối với nhà nước theo chiều kích phân tích, mổ xẻ; Người dân Việt Nam đã vượt
qua được giai đoạn hỗn mang của đám đông và tĩnh tại hơn; Ý thức về bản thân và
xã hội mà mình đang sống.
Ở khía cạnh sự bất tín nhiệm của người dân, từ những năm
1990, thậm chí trước đó, người dân cũng đã hiểu rằng mình bị lừa dối bởi chế độ
Cộng sản, tuy nhiên tỉ lệ quá thấp và không có độ lan tỏa, thậm chí mỗi người
dân tự biến mình thành một thứ công an của chế độ, lề lối và thói quen đấu tố từ
những năm giữa thập kỉ 1950 ở miền Bắc không những giảm đi mà còn tăng lên rất
mạnh trong thời đoạn này.
Ngược lại, từ những năm 1990 về sau, càng ngày, người dân
càng ý thức, càng thấy được sự nguy hiểm và man trá của chế độ cầm quyền nhưng
người ta sợ cho an toàn bản thân, mạng sống và chấp nhận im lặng để giữ mạng sống.
Và đây là giai đoạn giữa người dân với nhà nước đẩy nhau ra xa, chia hai thái cực,
người dân luôn nhận thấy mối nguy hiểm rình rập từ thực thể gọi là nhà cầm quyền.
Đồng thời, khi người dân cảm thấy sợ và không còn thân thiện, đẩy nhà nước về một
phía thì cũng là lúc mà nhà nước, kẻ cầm quyền cảm thấy đủ an toàn để tác oai
tác quái.
Chỉ trong vòng chưa đầy hai mươi năm tác oai tác quái theo
đúng nghĩa của khái niệm này, nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam nhanh chóng đẩy đất
nước xuống vực của nợ nần, ô nhiễm và băng hoại đạo đức. Có hàng nhiều thế hệ,
tầng lớp bị ảnh hưởng bởi cơn tác oai tác quái của nhà cầm quyền. Có thể nói rằng
đây là thời đoạn mà người dân nhận rõ mặt kẻ bán nước, hại dân và tham lam rõ
nét nhất. Đương nhiên, sự mất niềm tin được chuyển hóa thành hành động cánh mạng
chưa công khai diễn ra khắp hang cùng ngõ hẻm.
Bên cạnh đó, sự tác động không nhỏ của báo chí dân chủ hải
ngoại, mô hình xã hội dân sự, các trào lưu dân chủ và khuynh hướng dân chủ
trong các tôn giáo đã nhanh chóng tạo hiệu ứng hành động. Từ Giáo Xứ Thái Hòa đến
Cồn Dầu, Vinh – Nghệ An hay gia đình anh Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng, nhân dân ở
Văn Giang, Hưng Yên cho đến hàng ngàn dân oan ở các vườn hoa trong thủ đô Hà Nội
và những cuộc biểu tình đầu tiên là hai đầu đất nước gồm Sài Gòn, Hà Nội, sau
đó nhiều thành phố khác cũng đứng lên biểu tình kêu gọi bảo vệ môi trường, kêu
gọi dân chủ… Những cuộc biểu tình và tuần hành này chỉ dừng ở mức biểu thị thái
độ chứ chưa đi đến cách mạng. Nhưng theo tôi đó mới là tín hiệu đáng mừng.
Bởi lẽ, tâm lý đám đông được giảm thiểu đến mức cuối, dường
như mọi hiệu ứng đám đông đã được thay thế bằng hiệu ứng thị giác, người ta
thay vì hưởng ứng biểu tình ngay thì lại quan sát biểu tình, phân tích, tìm hiểu
và nhận ra được rất nhiều vấn đề. Mà quan trọng nhất là người dân tự chuyển hóa
mình trở thành nhà truyền thông, sẵn sàng tuyên truyền dân chủ khi cần thiết mặc
dù bản thân chưa hề tham gia biểu tình hoạc hoạt động dân chủ. Điều này hứa hẹn
một đại bộ phận nhân dân có tư duy dân chủ thực sự và không bị hớp hồn bởi hiệu
ứng đám đông. Và cũng cho thấy khi cây dân chủ Việt Nam đơm bông kết trái sẽ là
một mùa trái từ một cái cây đã đủ trưởng thành chứ không phải dạng trái non,
trái rượng (nói theo cách của người nông dân).
Và khi mọi thứ đã đủ chín muồi, một cuộc cách mạng dân chủ
ghé đến cũng chưa muộn. Nhưng dù sao, hiện tại, các tín hiệu dân chủ đang ngày
càng rất mạnh vầ tôi không ngần ngại để nói rằng mỗi người nông dân, ngư dân đã
chính thức trở thành nhà dân chủ mà bây giờ, nhà cầm quyền có dùng tiền tấn để
đấm họ cũng chẳng xi nhê gì. Họ có thể nhận tiền, có thể gật đầu với nhà cầm
quyền nhưng chắc chắc có cơ hội thì họ là người xông lên lật đổ chính quyền đầu
tiên. Điều này khác hẳn với kiểu nhận ơn mưa móc của chế độ trong những năm trước
thập niên 1990.
Cuộc đấu tranh của những học sinh trung học phổ thông ở Tây
Nguyên hay Hà Tĩnh nhằm phản đối học phí cao, tuy nhìn bên ngoài chỉ đơn giản
là phản ứng của học sinh về vấn đề chi phí học tập nhưng thực ra sâu xa bên
trong của nó chất chứa vấn đề ý thức hệ. Nếu như học sinh ở Thừa Thiên Huế, Quảng
Trị, Quảng Bình, đặc biệt là Hà Tĩnh đồng loạt không đến lớp để phản đối học
phí cao thì học sinh ở Tây Nguyên, đặc biệt là Buôn Ma Thuộc mạnh mẽ hơn, các học
sinh ở Chu Văn An, Cư Jut và nhiều trường khác đã biểu tình ngay trước cổng trường,
đã phát tờ rơi kêu gọi phản đối chính sách dạy phụ đạo và học phí cao.
Điều này khiến cho nhà cầm quyền Cộng sản phải vào cuộc,
công an phải tổ chức điều tra thừ ai đứng đằng sau các em học sinh để “xúi giục”
và “động cơ nào” đã khiến các học sinh dám phản đối mạnh mẽ. Trong khi đó, có một
thực tế hết sức buồn cười, khi tìm hiểu, tiếp xúc với các học sinh ở Bắc miền
Trung và Tây Nguyên, tiếp xúc với gia đình các em thì tôi có chung kết quả là
cha mẹ các em không hề xúi các em, các em hành động tự phát vì chỉ có chính các
em mới thấy được sự vô lý và bất cập của nền giáo dục mình đang học. Để có được
điều nay, các em đã phân tích từ các mô hình giáo dục dân chủ thông qua phương
tiện báo chí nước ngoài, qua internet.
Và đồng hành cùng các học sinh để đấu tranh lại là các cựu học
sinh, sinh viên. Như vậy, có thể thấy rằng thay vì cầu toàn, cố gắng học cho
xong tấm bằng để kiếm việc làm thì các em đã biết suy tư về thân phận cá nhân
cũng như thân phận xã hội, đất nước. Điều này sở dĩ có được là nhờ vào máu tham
của người Cộng sản, sự tham nhũng quá mức cũng như tham quyền cố vị và dốt nát
của một bộ phận không nhỏ cán bộ đảng viên Cộng sản đã dẫn đến tình trạng thất
nghiệp tràn lan. Lẽ ra công việc đó phải dành cho một tiến sĩ thực học hay một
cử nhân thực học thì đám quan chức này đã chạy chọt, lo lót để có tiến sĩ, cử
nhân và tiếp tục ngồi ghế lãnh đạo. Chỗ ngồi chật kín, gây ra thừa ra một khối
trí thức thất nghiệp. Và đây là lúc trí thức tự phản tỉnh mạnh nhất.
Sự phản tỉnh của trí thức luôn song hành với sự phản tỉnh của
người nông dân. Bởi hơn ai hết, người nông dân, nhà nông là cái nôi của những
trí thức, con nhà nông ước mơ học hành đỗ đạt để đổi đời, nhà nông phải chảy
máu mắt để theo đuổi ước mơ và tương lai của con cái họ. Khi mọi sự vỡ lẽ, nhà
nông thấu hiểu hơn ai hết cái ách đang đè trên cổ mình.
Nhưng có một điểm khác biệt giữa Việt Nam và nhiều nước độc
tài khác, đó là hành động cách mạng. Mặc dù cùng chung một xuất phát điểm,
nhưng Ai Cập hay Libya, Venezuela… đều đã hoàn tất cuộc cách mạng của họ, Việt
Nam thì chưa. Vì dsao? Vì tâm thức của Việt Nam, cho đến thời điểm này vẫn là
tâm thức nông nghiệp, khác với tâm thức công nghiệp hay tâm thức thương nghiệp
của Hồng Kông chẳng hạn. Cái khác của người nông dân là họ làm việc rất thủng
thẳng, chậm rãi nhưng chắc chắn. Trước khi gieo một đám sạ thì làm bờ cỏ cho sạch,
làm cỏ xong lại cày đất, rồi chờ nước bệ tới mới ngâm giống, bừa ruộng, làm mặt
bằng mà cấy, sạ. Mấu chốt của vấn đề là chờ nước bệ.
Người nông dân có thể cuốc đất trước khi gieo sạ một thời
gian dài nhưng chỉ ngâm giống khi có nước bệ. Vấn đề dân chủ Việt nam hiện tại
là người ta chưa nhìn thấy nước bệ nên chưa ai chấp nhận ngâm giống để rồi cây
lúa nảy mầm, ủ đi ủ lại mà chết non. Vấn đề hiện tại là tư duy dân chủ, não trạng
dân chủ hầu như đã chan hòa trong đời sống nhân dân và nhà cầm quyền Cộng sản
thì đang mỗi ngày tự ăn đuôi của họ. Một cuộc cách mạng dân chủ diễn ra tại Việt
Nam thì ắt hẳn phải là cuộc cách mạng làm thay đổi mọi thứ tận gốc rễ, nó khác
xa những gì người ta nghi hoặc!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét