FB Luân Lê
Thiên hạ đang bàn tán và tranh luận suốt mấy ngày nay mà
chưa ngã ngũ chuyện có nên phổ thông hoá việc học tiếng Hán cho các cấp học của
Việt Nam hay không. Có ông đã nêu ra lý do “học tiếng Hán là để giữ gìn sự
trong sáng của tiếng Việt”. Người khác thì cho rằng nên học vì ngay cả việc
ghét nó thì việc học tiếng nó để hiểu “kẻ thù” vẫn luôn là cần thiết. Có người
thì nói học tiếng Hán là để hiểu chính mình và thấy được tốt xấu ra sao thì mới
có cái nhìn đúng đắn. Luận điểm này có vẻ như ổn nhất.
Nhưng thực chất, tất cả những luận điểm kiểu đó đều bất ổn.
Nước Mỹ, Thuỵ Điển hay nhiều nước khác đều có Viện Khổng Tử
để nghiên cứu về triết lý và Luận Ngữ của ông này. Tờ New York Times còn bình
chọn Đạo Đức Kinh của Lão Tử là cuốn sách đứng đầu tiên trong 10 cuốn sách hay
nhất mọi thời đại. Vậy những quốc gia trên có cho dân chúng học tiếng Hán một
cách phổ cập để hiểu dân tộc Hán không?
Hoàn toàn không.
Ngôn ngữ chỉ là phương tiện giao tiếp, truyền tin và là cách
thức biểu đạt ý chí. Việc học ngôn ngữ để hiểu họ, dù ở vị trí nào hay với tính
đối kháng ra sao thì đó là trách nhiệm của các Viện nghiên cứu và kèm theo đó
là các chuyên gia. Còn việc đem vào làm một môn học thì lại để dành cho việc lựa
chọn của học sinh vì nhu cầu hoặc mục đích làm việc, học hỏi hay giao lưu từ lịch
sử, văn hoá, chính trị đến khoa học. Còn việc áp đặt cho đó là một môn học bắt
buộc và phổ thông với các cấp học lại là một sự cưỡng ép thô thiển trong việc
giáo dục và cũng là trút lên đầu các thế hệ gánh nặng không phải phẩm trách của
mình. Vì vậy, việc học ngôn ngữ không phải phục vụ mục đích chính trị của nhà cầm
quyền với tiêu chí là để “hiểu kẻ thù thì mới chống được kẻ thù”.
Apple làm ra Iphone hay Macbook không phải để phục vụ cho
chính phủ Mỹ, mà là dành cho tất cả mọi người dân trên toàn cầu. Nên họ từ chối
FBI về việc yêu cầu mở khoá chiếc Iphone của tên trùm khủng bố Hồi giáo mà nhà
chức trách Mỹ thu được. Nói đến Hồi giáo, tất nhiên cũng là một mối nguy hiểm đặc
biệt với chính phủ Hoa Kỳ, nhưng không vì thế họ bắt các công dân của họ phải học
Hồi giáo trong các trường học. Đó là chức phận của chính quyền và các chuyên
gia. Không phải nghĩa vụ bắt buộc của giáo dục, mà nhất là để phục vụ mục đích
chính trị của nhà cầm quyền.
Tương tự vậy, tôi tin rằng không một nước nào có thể tìm hiểu
sâu sắc về các nền văn minh, văn hoá và tôn giáo sâu sắc và toàn diện như người
Mỹ. Nhưng tuyệt nhiên chúng ta không hề thấy những thứ này trong sự phổ quát nền
giáo dục của họ. Nhật Bản hay Hàn quốc cũng bị ảnh hưởng bởi Trung Quốc, nhưng
họ tìm hiểu song hành nhiều thứ cùng lúc, từ Hán học, Lan học hay Tây học, và
đây là chức phận của các chí sỹ, các chuyên gia chứ không phải của toàn dân Nhật
hay Hàn. Người Mỹ còn có hẳn một bảng liệt kê 10 đặc tính đặc trưng của người
Việt Nam rất chuẩn xác, nhưng nó xuất phát từ Viện nghiên cứu con người Việt
Nam của Hoa Kỳ. Có thể của Chính phủ hoặc của nhóm người dân nào đó yêu thích
và có nhu cầu tìm hiểu, chứ không phải do chính phủ áp đặt người dân họ học một
cách phổ quát trong giáo dục như chúng ta đang định làm.
Tiếng Việt, là chữ quốc ngữ, xuất hiện sau tiếng Nôm và trước
đó là tiếng Hán. Chúng ta bị đô hộ đến 1.000 năm bởi giặc phương Bắc, nhưng có
khi nào chúng ta bị đồng hoá hay trở nên yêu thích họ không? Chúng ta vẫn chống
lại họ và vẫn ngoại giao với họ. Vẫn đánh bại họ trong nhiều trận chiến lịch sử.
Nhưng chúng ta có khi nào lo chúng ta bị đồng hoá chỉ vì tiếng Hán không? Chữ
Quốc ngữ bây giờ sử dụng ký tự Latin và xuất hiện do một giáo xứ người Pháp
(Alexsandre De Rhodes) truyền thụ vào xứ An Nam. Và chúng ta tiếp thu vì sự thuận
tiện của nó trong giao tiếp, trao đổi, ghi chép. Và chúng ta hiện đang muốn học
tiếng Anh để biến nó trở thành ngôn ngữ thứ hai của quốc gia sau tiếng Việt,
như Singapore đã làm. Vậy chẳng lẽ chúng ta cũng lại lo sẽ bị Tây hoá và mất hết
bản sắc của dân tộc mình?
Chúng ta hãy tách bạch nhiệm vụ của giáo dục và mục đích của
chính trị trong việc này. Đây chính là vấn đề tư duy cốt lõi mà chúng ta không
bàn đến, trong khi lại cứ luận tranh và phân bua những thứ rất bề nổi và hời hợt.
Và ngay cả nền giáo dục còn bị chi phối quá nặng về chính trị thì việc học tiếng
Hán hay tiếng gì khác sẽ không phải thẩm chức của người dân. Nên điều đầu tiên
là chúng ta phải có quyền quyết định về các vấn đề quốc gia đại sự cái đã.
Lúc đó, chúng ta sẽ rõ những gì phải làm và thấy được hiệu
quả cũng như hậu quả của nó, một cách hữu hiệu và đáng giá nhất.
Nguồn: FB Luân Lê
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét