Thạch Đạt Lang
Vụ án mạng vào khoảng 8 giờ sáng ngày 18.08.2016 tại trụ sở ủy
ban nhân dân tỉnh Yên Bái đã làm chấn động cả nước với 3 người chết, hai nạn
nhân và người thứ ba được kết luận là thủ phạm – theo cuộc điều tra cực kỳ
nhanh chóng và hiệu quả của công an Việt Nam.
Nếu ba người chết trong án mạng nói trên là dân đen thì chắc
chắn “chuyện chẳng có gì mà ầm ĩ”. Nội cái chuyện giao thông ở VN không thôi, hằng
ngày có ít nhất vài chục người gặp tai nạn chết, chẳng ai quan tâm, lo lắng, tỏ
lòng thương hại, ngay cả một cái chép miệng, một tiếng than tội nghiệp cũng
không, ngoại trừ thân nhân, bạn bè người quá cố. Tuy nhiên vụ án mạng này, 3
người chết là 3 quan chức (thứ dữ) vua biết mặt, chúa biết tên, cho nên nó mới
gây ồn ào, náo nhiệt khắp nơi, nhất là trên cộng đồng mạng “lề trái”.
Cố gắng bịt hai tai, che hai mắt để khỏi nghe, đọc những lời
bình luận hả hê, hớn hở, hân hoan, hồ hởi của những kẻ không biết xót thương đồng
loại, không nhỏ một giọt nước mắt, không một lời ai điếu cho kẻ ra đi, không một
lời từ biệt, phân ly – những lời bình luận mà nhà “đạo đức học” kiêm ký (tên)
giả Khánh Nguyên trên báo điện tử VTC News đã dạy dỗ, mắng mỏ là không có lương
tri… để thông cảm với niềm đau tột cùng, sự mất mát vô cùng lớn lao của đảng
CSVN, nhưng vẫn không được nên đành phải tát nước theo mưa, bàn thêm (ngoài lề)
về hậu quả của vụ án mạng.
Bí thư tỉnh ủy Phạm Duy Cường là đảng viên trung ương, cao cấp
trong hàng ngũ lãnh đạo, đang sống chuyển sang từ trần, Ngô Ngọc Tuấn là chủ tịch
hội đồng nhân dân tỉnh Yên Bái, từ giã cõi đời, ra đi không lời chia tay, nhưng
Nguyễn Phú Trọng – Tổng bí thư ĐCSVN, Nguyễn Thị Kim Ngân – Chủ tịch quốc hội,
Trần Đại Quang – Chủ tịch nước, không thấy lên tiếng hay xuất hiện trước công
chúng, báo chí, truyền thông.
Chắc phải đau xót, tiếc nuối, cảm thương Phạm Duy Cường, Ngô
Ngọc Tuấn ghê gớm lắm nên trong tứ trụ triều đình, ba người đã lâm bệnh… thụt
lưỡi, đêm quên ăn, ngày quên ngủ, thần thái dật dờ nơi thượng giới, biệt tăm,
biệt tích, không thể thốt thành lời chia buồn với nạn nhân. Chỉ có Nguyễn Xuân
Phúc xuất hiện vào khoảng 11 giờ sáng tại bệnh viện đa khoa Yên Bái, phòng cấp
cứu, mấy tiếng đồng hồ sau khi án mạng xảy ra, chắc để học hỏi phương pháp hồi
sinh người đã chết hoặc kiểm soát lại lần chót, có đúng là các “đồng chí” của
mình đã thật sự ra đi chưa? Tình nghĩa đồng chí thắm thiết đến thế là cùng,
không thể thắm thiết hơn.
Cũng có giả thuyết cho rằng tứ trụ triều đình lạnh cẳng nên
không ai dám xuất hiện trong đám tang của Ngô Ngọc Tuấn, Phạm Duy Cường, cũng
không gửi vòng hoa phân ưu hay cho thuộc hạ đại diện ghi sổ tang. Được gọi là lễ
tang cao cấp do chính phủ tổ chức, nhưng chỉ có các đoàn đại biểu và cấp bộ trưởng
như bộ trưởng bộ công an Tô Lâm, Nguyễn Chí Dũng bộ trưởng bộ kế hoạch, đầu
tư…tham dự.
Suy nghĩ sâu xa, giả thuyết này hợp lý hơn cả. Bởi nếu chịu
khó so sánh các chi tiết, những tuyên bố, trả lời phỏng vấn của Đặng Trần
Chiêu, giám đốc công an Yên Bái, với tiết lộ của Vàng À Sàng giám, đốc bệnh viện
đa khoa Yên Bái, sẽ thấy ngay sự mờ ám, vô lý, khuất tất trong kết luận điều
tra của công an Yên Bái. Phạm Duy Cường bị bắn ba viên đạn hay 4 viên? Nếu là 3
viên tại sao lại có 4 vỏ đạn, còn nếu là 4 viên thì viên thứ tư bắn vào đâu? Có
tìm được đầu đạn thứ tư không? Trong khoảng cách gần 3-4 m đối diện nhau trong
phòng, khó lòng bắn trật. Hơn nữa viên đạn Đỗ Cường Minh tự bắn vào đầu, trổ từ
phía sau ót ra phía trước mặt cũng không thể giải thích được.
Chính sự khác biệt này làm nẩy sinh dư luận, nghi ngờ rằng Đỗ
Cường Minh (có thể) không phải là thủ phạm bắn chết Ngô Ngọc Tuấn, Phạm Duy Cường,
mà là một nhân vật thần bí, ngay chính tứ trụ triều đình cũng không biết là ai.
Biết đâu là một sát thủ, theo lệnh của Nguyễn Tấn Dũng, dùng trò khủng bố thuộc
hạ Nguyễn Phú Trong để trả thù vụ Trịnh Xuân Thanh, Vũ Huy Hoàng, đồng thời răn
đe những kẻ đang có mưu toan tấn công các công ty của Nguyễn Thanh Phượng?
Người cộng sản là chúa nghi ngờ và cũng cực kỳ gian ác, nham
hiểm. Giữa các đồng chí họat động chung nhiều năm, sống chết có nhau vẫn tiềm ẩn
những thủ đoạn, những âm mưu thâm độc, sẵn sàng hãm hại, tiêu diệt nhau khi bất
đồng quan điểm, đường lối, chính sách hay vì tranh giành địa vị, chức vụ, quyền
lực.
Có thể nói không sợ sai lầm rằng, nội bộ đảng CSVN hiện đang
rất hoang mang, rúng động vì án mạng tại Yên Bái. Đã tới lúc những kẻ quen ăn
trên, ngồi trước, đè đầu, cưỡi cổ, khinh bỉ, chà đạp người dân bắt đầu biết run
sợ. Tuy nhiên, nỗi lo sợ đó không phải xuất phát từ người dân mà từ chính trong
nội bộ, nỗi lo vì sợ các “đồng chí” của mình hãm hại, thanh toán mới kinh
hoàng, mới làm cho những tên đầu sỏ như Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Xuân Phúc, Trần
Đại Quang, Nguyễn Thị Kim Ngân… ăn không ngon, ngủ không yên. Chính nỗi lo sợ
đó đã khiến Tô Lâm cho hàng trăm công an bảo vệ đám tang của Phạm Duy Cường,
Ngô Ngọc Tuấn, phóng viên vào tác nghiệp cũng bị kiểm tra, lục soát kỹ lưỡng.
Bài viết đăng trên báo 24h: “Vụ 2 lãnh đạo Yên Bái bị bắn:
Hai đám tang trên một con phố”, có đoạn: “Không khí nơi đây khác biệt bởi ngoài
công tác chuẩn bị tang lễ tại 2 gia đình nói trên, hàng trăm cán bộ công an đứng
phong tỏa hiện trường và bảo vệ an ninh khu vực. Mọi công tác tác nghiệp của
phóng viên đều được kiểm soát chặt chẽ”.
Sợ cũng phải. Không tăng cường an ninh, không lục soát, khám
xét phóng viên vào làm việc, chụp ảnh, viết phóng sự… khi các quan chức như Tô
Lâm đến viếng, trao vòng hoa chia buồn, đột ngột xuất hiện chi cục phó kiểm lâm
X 35, tỉnh YZ nào đó, “đoàng” thêm đồng chí Tô Lâm và một vài đồng chí lãnh đạo
khác, lũ dân ngu khu đen cả nước lại có dịp vỗ tay cười hỉ hả với nhau thì mất
mặt đảng ta quá.
Bà Tòng Thị Phóng, phó chủ tịch quốc hội đã đề nghị thêm một
số chức vụ lãnh đạo cần phải được bảo vệ đặc biệt. Sau vụ án mạng tại Yên Bái,
sắp tới, người dân có thể sẽ phải è cổ ra đóng thêm tiền thuế “bảo vệ yếu nhân”
cho các quan chức nhà sản cấp tỉnh ủy. Cũng tốt thôi! Để các đồng chí lãnh đạo
yên tâm phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân tỉnh nhà.
Biết sợ là một chuyện, biết ăn năn, sám hối hay không lại là
chuyện khác. Từ biết sợ chuyển sang biết sám hối là một bước rất dài, nhất là
khi người ta có lòng tham quá độ, tài sản, tiền bạc quá nhiều.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét