Quang Phan
Theo FB Quang Phan
Ngày 2/2/2016, luật
sư Phạm Quốc Bình đã thông báo trên FB của ông về quyết định ra ứng cử Quốc Hội.
Ngày 5/2/2016, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, tuyên bố ứng cử đại biểu Quốc Hội. Tiếp
đó Luật sư Lê Luân cũng tuyên bố ra tranh cử.
Là một trong những thủ
lĩnh của phong trào Xã hội Dân Sự, Tiến sỹ Nguyễn Quang A đã ra lời kêu gọi
công dân tự ứng cử như một bước đi trong việc khẳng định quyền công dân của
mình và cũng là để phá vỡ dần đi cơ chế độc quyền Đảng cử - Dân bầu. Hưởng ứng
lời kêu gọi này một loạt cá nhân đã tuyên bố và kêu gọi cộng đồng ủng hộ mình
tranh cử Đại biểu Quốc Hội.
Nhưng...
Nguyên tắc bất di bất
dịch Trọng thị cử tri - thực hành dân chủ
Đấu tranh chính trị
không phải chỉ là câu like, không phải chỉ cuộc vui, chuyện phiếm. Đấu tranh
chính trị, mà ở đây cụ thể là tranh cử dân biểu cần một bộ máy vận hành chuyên
nghiệp, từ bước vận động xã hội, đến cương lĩnh hành động và thậm chí cả các giải
pháp cụ thể đối với chính quyền hiện tại (nếu bị làm khó dễ).
Đấu tranh chính trị
hay tranh cử cần nghiêm túc, khoa học không phải là trò đùa, trò diễu nhại sử dụng
trí khôn Trạng Quỳnh. Cần nhớ cho rằng trí khôn Trạng Quỳnh, thực chất chỉ là
các trò tiểu xảo lặt vặt của dân làng xã, cái trí khôn ấy không thể dẫn dắt con
người đến với sự trưởng thành về mặt tư duy, diễu nhại tuy vui nhất thời nhưng
chỉ mua lấy sự thất bại chung cuộc.
Nếu anh không nghiêm
túc với công cuộc đấu tranh của mình thì người dân cũng nhìn thấy ở anh sự thiếu
nghiêm túc với họ; nếu anh đem cuộc đấu tranh của mình ra làm trò đùa thì cũng
có nghĩa rằng anh đang đùa với người dân - những cử tri thực sự. Đó là sự ngu
xuẩn, lố bịch!
Hiện giờ công bằng
nhìn nhận, các nhóm xã hội dân sự đều có thực lực yếu ớt, cương lĩnh không có
gì, phần đa chạy theo sự kiện. Hơn thế, giữa các nhóm này đôi khi xuất hiện các
mâu thuẫn, công kích lẫn nhau. Đem cái thực lực như vậy bước vào cuộc tranh đấu
chính trị trước mắt mà nghĩ rằng mình thành công được ấy là ảo tưởng.
Tiến sỹ Nguyễn Quang
A ra lời kêu gọi công dân tự ứng cử, tuy là sáng kiến hay giúp hình thành nên một
phong trào tự ứng cử nhưng lại pha loãng vấn đề, tiếp tục xẻ nhó thêm các tiềm
lực ít ỏi của các nhóm xã hội dân sự. Đó là sáng kiến bất cập thời và tùy hứng.
Việc ra ứng cử Đại biểu
Quốc hội không cứ là thắng cử hay bại, cái thành công là ở chỗ người dân nhận
thức thế nào về anh, nhận thức thế nào về giá trị dân chủ. Thắng lợi nhằm vào
chỗ nói với người dân thế nào là quyền của công dân và đưa lại một cơ hội công
bình hơn cho người dân sử dụng quyền ấy.
Vậy tại sao các nhóm
xã hội dân sự không liên hiệp lại với nhau, tạo nên sức mạnh tổng thể? Bó đũa
chọn ra cột cờ rồi dồn sức cho ngọn cờ đó? Việc liên hiệp có thể công khai, có
thể bán công khai, hoặc các nhóm chỉ cần thông nhất tinh thần chung, không cần
hình thành một tổ chức hợp nhất.
Pháp lý và truyền
thông!
Việc thứ hai là những
người ra ứng cử cần có ít nhất một luật sư để bảo vệ chính mình hoặc đấu lý lẽ
pháp luật khi cần thiết; tiến hành các thủ tục pháp lý theo đúng quy định của
pháp luật hiện hành. Có luật sư là để những người tranh cử ủy nhiệm các vấn đề
pháp lý cho vị luật sư đó, tiến hành phòng vệ về mặt pháp luật.
Xây dựng một bộ máy
truyền thông hữu hiệu bao gồm cả chính thống, báo nước ngoài mạng xã hội và cả
các tổ chức quốc tế quan tâm. Người tranh cử cần có cố vấn hay người phụ trách
truyền thông để xác định rõ lộ trình cho chiến dịch truyền thông xã hội, sử dụng
minh bạch thông tin để tranh đấu và bảo vệ chính mình.
Những cá nhân, nhóm
nào nếu tự xét mình không đủ sức để hình thành những điều kiện hạ tầng trên thì
tự nguyện lui đi, dồn sức cho người có tiềm lực mạnh hơn.
Sau khi xác định được
như vậy, những người ra tranh cử kỳ này cần tuyên bố cụ thể rành mạch lý do
mình tranh cử mà rõ ràng xác quyết nhất là quyền công dân đã được Hiến Pháp và
Pháp Luật bảo hộ. Tuyệt đối không nên post một cái hình, giới thiệu sơ lược ba
dòng tiểu sử rồi kêu gọi mọi người ủng hộ. Tuy rằng cái hình cô gái xinh, hay một
nhà hoạt động dân chủ lâu năm thu hút được vài nghìn like nhưng hiệu quả đấu tranh
là rezo.
Tuyên bố lý do tranh
cử thì cũng phải tuyên bố cương lĩnh hay những việc anh làm nếu anh thắng cử. Đấy
là cái lời hứa của nhà vận động chính trị với cử tri của mình, tuyệt đối không
thể thiếu được, không thể mơ hồ được. Không cần đem những thứ quá to tát vào
cương lĩnh tranh cử, sự hấp dẫn nhất với quần chúng hiện thời là bảo vệ các giá
trị dân sinh. Ai bảo vệ miếng ăn của người dân người đó được dân ủng hộ.
Và điều cuối cùng, mỗi
đại biểu ra tranh cử nên chuẩn bị hai khả năng cả khi thắng cử hay thất bại và
gởi lời tri ân tới cử tri những người đã quan tâm tới công cuộc vận động tranh
cử của mình. Kết lại cái nguyên do mình ra tranh cử, đánh giá khách quan và
công bằng với thành bại của chính mình,
Đã xác định ra tranh
cử đại biểu Quốc Hội thì anh phải làm việc nghiêm túc, thực sự; tuyệt đối không
thể bông đùa, mua like hay là kết quả của thói ngẫu hứng nhất thời. Không nên kỳ
vọng quá lớn vào triển vọng thắng cử, chỉ cần dốc sức để đem lại một cơ hội hiện
thực giúp thực hành dân chủ, đấy là cái thành công lớn nhất rồi.
Sự nghiêm túc là thước
đo thành bại!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét