Ngô Nhân Dụng
Tháng trước, mục này
đã đề nghị với 127 nhà trí thức trong hãy cùng các nhà tranh đấu dân chủ khác
ra ứng cử quốc hội trong năm nay, nếu bức thư góp ý kiến của họ bị Đảng Cộng Sản
bỏ qua. Bức thư họ gửi cho giới lãnh đạo đảng, cho các đại biểu dự Đại Hội XII
và tất cả các đảng viên Đảng Cộng Sản khác đã bị bỏ qua rồi. Vì họ nêu ra các ý
kiến táo bạo. Họ khuyên Đảng Cộng Sản đổi tên đảng; đổi tên nước (bỏ nhãn hiệu
Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa). Cụ thể hơn, họ đòi Đảng Cộng Sản phải chấm dứt trấn
áp dân chúng và trả lại tự do cho những người khác chính kiến đang bị giam giữ.
Trong bài “Có thể
theo gương Myanmar,” trên nhật báo Người Việt ngày 15 tháng 12 năm 2015, mục
này đã đoán trước Đại Hội XII của đảng sẽ coi các ý kiến của họ không đáng
nghe; và đặt câu hỏi: Sau đó quý vị phải là gì? Và đề nghị hai hành động. Thứ
nhất, vì danh dự, các đảng viên ký tên trong bức thư trên hãy công khai rút ra
khỏi Đảng Cộng Sản, vì các ý kiến trong thư cho thấy họ vừa không tin vào chủ
nghĩa cộng sản, vừa tố cáo tội lỗi của chế độ cộng sản đối với dân tộc. Thứ
hai, 127 người ký tên hãy cùng các nhà tranh đấu dân chủ đồng loạt ghi danh ra ứng
cử trong cuộc bàu Quốc Hội sắp tới.
Tới nay, chưa thấy một
ai trong số 127 người ký tên dưới bức thư có hành động nào, sau khi chứng kiến
bức thư tâm huyết của mình bị bỏ qua, không ai thèm nhắc tới. Họ có thể đang
chuẩn bị những bước kế tiếp mà chúng ta không biết. Vì vậy, xin nhắc lại lần nữa:
Đề nghị quý vị hãy tự ra tranh cử quốc hội trong năm nay.
Nên nhắc lại đề nghị
này, vì ở trong nước đã có nhiều người mới nêu ra ý kiến đó. Tiến sĩ Nguyễn
Quang A, nhà tranh đấu dân chủ ở Hà Nội, là người đầu tiên, trong tuần trước,
tuyên bố sẽ ứng cử đại biểu Quốc Hội khóa tới. Ông còn kêu gọi các công dân
khác hãy tích cực “tự ứng cử,” nếu hội đủ tiêu chuẩn bình thường về tuổi tác, về
lý lịch tư pháp, v.v... Sau ông Nguyễn Quang A, nhiều người cũng nói họ sẽ tự ứng
cử, như quý ông Nguyễn Tường Thụy (Hội Nhà Báo Độc Lập), Luật Sư Lê Văn Luân,
Lê Công Định, bà Nguyễn Thúy Hạnh, bà Đặng Bích Phượng, v.v...
Ai cũng biết rằng Đảng
Cộng Sản sẽ không cho ai đắc cử nếu không được đảng giới thiệu hoặc do đảng mớm
trước xúi ra ứng cử. Nhưng quý vị sắp ghi tên tranh cử chắc không nhắm mục đích
giành lấy cái ghế đại biểu. Luật Sư Lê Văn Luân nói, dù thất cử nhưng ông sẽ
“chứng minh về cơ hội của những người ngoài Đảng” qua việc ông ra ứng cử. Tiến
Sĩ Nguyễn Quang A nói ông muốn dấy lên một phong trào, tạo ra một “đợt học tập”
để “mọi người biết rằng bầu cử là thế nào, dân chủ là ra sao.” Ông còn nhận xét
rằng hành động “tự ứng cử” chỉ thắng chứ không thua!
Đúng như vậy. Hành động
tự mình ra ứng cử sẽ thắng chứ không thua, tức là không mất cái gì cả mà tạo được
nhiều tác dụng hữu ích! Nhưng thắng là thắng cái gì và thắng thế nào? Quý ông
Lê Văn Luân và Nguyễn Quang A nêu lên “thắng lợi” trong việc “giáo dục,” hoặc
“huấn luyện” đồng bào về sinh hoạt bầu cử trong chế độ dân chủ, về cơ hội tham
gia sinh hoạt chính trị của những người không phải đảng viên Cộng Sản. Đạt được
những mục tiêu đó cũng là hữu ích, đáng bỏ công ra dấn thân tự ứng cử. Nhưng
chúng ta có thể đạt được những “thắng lợi” lớn hơn và xa hơn nữa nếu gây được một
phong trào mới.
Như đã trình bày
trong mục này, một phong trào tự ứng cử có thể tạo nên một “thực tại chính trị
mới” trong xã hội Việt Nam. Hành đồng của năm chục đến một trăm công dân độc lập
ghi danh tự ứng cử sẽ gây ra một hiện tượng chính trị sôi nổi trong một xã hội
đang bị ru ngủ. Vì chính họ quyết định ứng cử, chứ không phải do đảng Cộng Sản
đưa ra để tô điểm hoa hoét như trong các cuộc bàu cử giả dối đã diễn ra từ hơn
nửa thế kỷ.
Những người tự ứng cử
chấp nhận “làm vật hy sinh” vì họ sẽ bị guồng máy công an và tuyên truyền Cộng
Sản tấn công, đàn áp, bôi nhọ trong mấy tháng trời. Nhưng họ sẽ đánh thức mọi
người Việt Nam cùng tỉnh dậy để nhận ra thế nào là tự do dân chủ, thế nào là phản
dân chủ; như các ông Lê Văn Luân và Nguyễn Quang A trù tính. Hiện tượng này lần
đầu tiên xuất hiện dưới chế độ cộng sản, có thể mở đầu cho các phong trào nhân
dân khác sau này. Mọi người sẽ ý thức về quyền “tự quyết định” với tính cách
công dân của mình, trong khuôn khổ luật pháp mà từ xưa tới nay chưa bao giờ được
thi hành.
Phong trào tự ứng cử
có thể tạo nên một thực tại chính trị mới, nếu những người tự tranh cử xuất hiện
trước công chúng như một làn sóng mới. Làn sóng này nước cùng một mầu sắc, cùng
hướng về những mục tiêu tương tự thể hiện nhu cầu chính trị của 90 triệu người
dân Việt Nam. Trong bài trước chúng tôi đã nêu ra một số đề nghị, xin nhắc lại
dưới đây.
Trước hết, những người
tự ứng cử, dù không phối hợp được với nhau, sẽ công bố chương trình lập pháp của
mỗi người sau khi vào quốc hội. Chúng ta có thể đoán trước, những chương trình
này sẽ có rất nhiều điểm tương đồng và trái ngược với các khẩu hiệu mị dân của
Đảng Cộng Sản.
Hiện tượng mới đầu
tiên là mỗi ứng cử viên có một chương trình lập pháp cụ thể. Nêu lên các chương
trình là đủ, dù biết rằng mình sẽ bị gạt ra ngoài cuộc tranh cử, không thể nào
thực hiện chương trình đó. Tất nhiên, quý vị ứng cử viên độc lập không thể nào
họp nhau thảo luận về chương trình tranh cử chung, vì mỗi người sẽ bị công an sẽ
chặn đón, ngăn cản, có thể hành hung khi bước ra khỏi nhà. Nhưng với phương tiện
thông tin qua mạng Internet bây giờ, tất cả vẫn liên lạc được với nhau, đưa ra
một số quan điểm mà ai cũng đồng ý.
Không cần tham khảo với
nhau, các ứng cử viên độc lập sẽ nêu lên một số mục tiêu tương tự, hoặc một số
khẩu hiệu tương tự. Chọn một số khẩu hiệu tác động sâu xa trong lòng đồng bào
như: Bảo vệ đất đai, biển đảo của Tổ Quốc! Chống tham nhũng lạm quyền! Chống bất
công xã hội! Bảo vệ quyền sống làm người! Nếu có một trăm ứng cử viên đồng loạt
nêu ra các khẩu hiệu như vậy, đồng bào sẽ cảm thấy được nghe những tiếng nói mới
vang vọng từ trong đáy lòng họ.
Chương trình lập pháp
cần nêu ra những mục tiêu cụ thể mà ứng cử viên nào cũng đồng ý. Có thể nêu các
thí dụ: (1) Xóa bỏ độc quyền chính trị của đảng cộng sản ghi điều 4 trong hiến
pháp hiện hành. (2) Xây dựng luật pháp dân chủ tôn trọng quyền làm người và các
quyền công dân để thực hiện tam quyền phân lập. (3) Xóa bỏ chế độ hộ khẩu, công
nhận quyền sở hữu đất đai của mọi công dân, xác định quyền tổ chức các công
đoàn độc lập. (4) Thiết lập một cơ quan độc lập đứng ngoài đảng cộng sản và nhà
nước để điều tra, truy tố các hành vi tham nhũng, đặc biệt trong các vụ chiếm
ruộng đất bất công. (5) Thiết định hệ thống tư pháp độc lập v.v...
Chúng tôi tin rằng
khi tất cả các ứng cử viên độc lập sẽ nói lên những nguyện vọng, khát khao của
đồng bào, họ sẽ tạo ra một thực tại chính trị chưa hề có ở Việt Nam dưới chế độ
Cộng Sản. Đồng bào sẽ thấy trước mắt những tiếng nói hợp lòng dân nhất đang bị
Đảng Cộng Sản trấn áp một cách tàn bạo. Guồng máy công an sẽ ngăn cản, quấy
phá, đánh đập. Côn đồ có thể đến từng nhà đe dọa chồng hay vợ và con cái các ứng
cử viên độc lập. Chúng có thể đến tận trường đe dọa, thậm chí bắt cóc con cái để
tạo áp lực. Guồng máy tuyên truyền sẽ hoạt động khi danh sách các ứng cử viên
được đưa về các làng xóm, các khu phố để Mặt trận Tổ quốc và dân chúng “hiệp
thương.” Trong các phiên họp “hiệp thương” này, họ sẽ tìm cách bôi nhọ tất cả
các ứng cử viên độc lập. Họ sẽ vu cáo những tội hình sự; sẽ bới móc quá khứ; sẽ
có những “nhân dân” cò mồi xuất hiện tố cáo các tội về tài chánh, về đạo đức; một
nam ứng cử viên độc lập có thể thấy một cô gái ôm một đứa bé đến đòi “trả lại
con!” Tất cả những “đòn bẩn” sẽ được họ đem ra sử dụng, đúng nghề của các Đảng
Cộng Sản khắp nơi.
Các ứng cử viên độc lập
sẽ phải “chịu đòn” và mỗi người đều biết họ có thể chống lại như thế nào. Tất cả
đồng bào sẽ thấy những đòn bẩn quen thuộc thời Cải Cách Ruộng Đất được Đảng Cộng
Sản đem ra dùng lần nữa. Bộ mặt nhơ bẩn của đảng lại hiện ra! Nhưng đồng bào sẽ
ý thức rằng trên đất nước mình có một thực tại chính trị mới.
Ai sẽ đóng vai hy
sinh chịu đòn? Chúng ta có thể trông đợi nơi những nhà tranh đấu dân chủ, những
người còn tự do hoặc đã ra khỏi nhà tù. Có hàng trăm nhóm và hàng ngàn cá nhân
đang hoạt động và cùng hướng về mục đích đấu tranh dân chủ tự do: Phong trào
Con Đường Việt Nam; Khối 8406; Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự Do; Nhóm Boxitvn; Tập hợp
Thanh Niên Dân Chủ; các đồng bào Công Giáo ở Nghệ An, ở Ấp Thái Hà hay Đường Kỳ
Đồng; các cư sĩ thuộc Giáo hội Phật Giáo Thống Nhất;... Những cá nhân như Tô Hải,
Nguyễn Tiến Trung, Đinh Nhật Uy, Nguyễn Phương Uyên, Nguyễn Thị Kim Liên, Huỳnh
Thục Vy, Nguyễn Thị Kim Chi, Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thị Minh Hạnh, Nguyễn Quang
Lập,... , đều có thể dấn thân gia nhập cơn sóng trào của các ứng cử viên độc lập.
Nhưng các đảng viên
và cựu đảng viên cộng sản cần tham dự vào làn sóng tự do dân chủ này. Trước hết,
để chứng tỏ chính những người từng tin vào Chủ Nghĩa Cộng Sản cũng thức tỉnh. Do
đó họ sẽ lôi kéo được các đảng viên khác cùng tỉnh ngộ. Phong trào này xuất
phát từ nguyện vọng của toàn dân chứ không phải chỉ gồm những người chống chủ
nghĩa và Chế Độ Cộng Sản. Vì vậy, ở mục này tháng trước, chúng tôi đã đề nghị
127 vị ký tên trong bức thư gửi Đại Hội 12 hãy tự ghi tên tranh cử, sau khi các
ý kiến của quý vị bị Đảng Cộng Sản gạt bỏ.
Trong số những người
đã ký tên có đến hàng trăm vị đã hoặc đang còn là đảng viên. Quý vị đó sẽ làm
gì để tiếp tục tranh đấu đòi thực hiện các ý kiến của họ? Họ có thể ngồi yên,
ngủ ngon sau khi những lời tâm huyết của mình bị đảng “vứt vào sọt rác” hay
không? Hoặc họ sẽ kiên nhẫn chờ đợi, mỗi sáu tháng hay một năm lại viết một bức
thư mới “kiến nghị” với đảng. Hoặc họ phải đứng dậy. Phải hành động. Hành động
giản dị nhất là tham dự vào phong trào tự ứng cử làm đại biểu Quốc Hội khóa tới.
Đối với những người
đã từng đi biểu tình đòi đất với dân oan, đã từng tập họp chống Trung Quốc xâm
lược, thì hành động tự ứng cử đỡ nguy hiểm đến bản thân và đơn giản hơn nhiều.
Họ chỉ cần lên tiếng: Chúng tôi thực hiện quyền công dân! Khi có ba trăm, năm
trăm người dấn thân cùng một lúc, nói lên những nguyện vọng giống nhau, cùng bị
trấn áp như nhau, họ sẽ tạo nên một thực tại chính trị mới.
Thực tại chính trị mới
này sẽ kích động sâu xa đến tâm lý đồng bào và sẽ thay đổi xã hội Việt Nam. Như
đã viết trong mục này tháng trước: “Sau đó toàn thể dân Việt sẽ biết có những
người đang sẵn sàng nhận trách nhiệm lãnh đạo quốc gia thay thế Đảng Cộng Sản.
Cuộc tranh đấu lúc đó thực sự bắt đầu, trong một thực tế chính trị mới.”
Ai cũng đồng ý, tự ứng
cử “chỉ thắng chứ không thua!” Nhưng nếu chỉ có vài ba chục người tự ứng cử thì
thắng lợi đó còn nhỏ và hẹp. Cả một phong trào tự ứng cử, hàng trăm người cùng
nêu lên các khẩu hiệu và mục tiêu giống nhau, sẽ tạo nên một cơn sóng trào, cơn
sóng dâng lên ngày càng cao để cuối cùng thay đổi vận mệnh đất nước chúng ta.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét